XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2214 lượt.

một bước." Nhu Phi cau mày nói: "Nói gì vậy, Vương Phi chẳng lẽ là bất luận kẻ nào chỗ này sau?"
Tuy hai người Thiên Lưu không lời nào để nói, vẫn cố chấp không tránh đường.
Tô Lưu Cẩn rốt cuộc mở miệng: "Tránh ra."
Hai người Thiên Lưu vốn cũng là hai người trong thị nữ áo trắng, được Hách Liên Du từ trong tuyển ra, mới bị điều tới bảo vệ Thượng Quan Mạn. Tô Lưu Cẩn vừa mở miệng, họ càng khó ngăn trở, lúc do dự không quyết, lại nghe bên trong viện truyền đến thanh âm đạm mạc: "Mời Vương Phi vào đi."
Tô Lưu Cẩn lên cầu thang vào cửa viện, chạm mặt là nhà chính sơn đỏ ngói lưu ly, hai bên là phòng, kế cửa viện là hành lang quanh co khúc khuỷu, bên tay trái là rừng trúc, núi giả đá lớn luân phiên. Thượng Quan Mạn khoác áo choàng ngồi bên cạnh ghế mỹ nhân. Trên bàn tròn gỗ tử đàn để ly trà sứ, ma ma ăn mặc cẩn thận tỉ mỉ đứng thẳng bên cạnh. Từ xa màu trắng quyện nhau, một chủ một bộc cũng bàn tay trắng nõn thêm hương cho nơi này.
Tô Lưu Cẩn cười như không cười: "Ngươi thật thư thái."
Thượng Quan Mạn đứng dậy, mỉm cười vô cùng nhạt: "Đúng là trà ngon, không bằng mẫu thân cùng nhau nếm thử một chút." Nàng thấy Nhu Phi, cũng cười một tiếng.
Nghe được hai chữ "mẫu thân", nụ cười của Tô Lưu Cẩn dần dần nhạt. La cô dâng trà, men sứ ngọc trắng, chân ly mảnh khảnh làm bằng bạc, cũng là vật vô cùng trân quý, bưng lên nhấp một ngụm.
Giọng nói Tô Lưu Cẩn ôn hòa như nói việc nhà: "Tỷ muội của ngươi đều sung quan kỹ, ngươi lại vô hạn nhàn nhã ở chỗ này."
Đầu ngón tay Thượng Quan Mạn dừng lại, thanh âm tuy nhẹ, cũng là không kiêu ngạo không tự ti, "Ta ở chỗ này, tự có đạo lý ở chỗ này."
Hay cho một cái đạo lý. Tô Lưu Cẩn chẳng qua cười lạnh, nhìn nàng. Tô Lưu Cẩn không còn kiên nhẫn, nhàn nhạt nói: "Nếu Thanh nhi cầu tình vì ngươi, đứa bé kia ta cho ngươi sanh ra. Tốt nhất là nữ tử, nếu là nam hài, ta sẽ không cho phép hắn thừa kế sự nghiệp thống nhất đất nước." Thanh âm nàng đột nhiên hung dữ: "Ngươi tốt nhất quy củ chút cho ta." Lại thấy Thượng Quan Mạn cũng chỉ đứng lên làm lễ vãn bối, giống như không hề phản đối. Trong lòng bị thái độ mềm nhũn của nàng kích thích không còn tức, nhưng mà trong nội tâm lại rất thất vọng, đứa con nhà mình nhìn trúng, lại là người không dám trả lời. Lời nói đã đưa đến, bà cũng không tính dừng lại, để Nhu Phi đỡ từ từ đi ra ngoài cửa, lại nghe Thượng Quan Mạn đột nhiên cười nói ở phía sau: "Vậy liền thử một chút, xem huyết mạch nhà Thượng Quan, có thể tiếp tục ngồi lên chỗ ngồi đó hay không."
Tô Lưu Cẩn bỗng chốc dừng chân, trong lòng có một ý niệm cực nhanh, trực giác người này cũng không đơn giản, đối với Hách Liên Du mà nói quả thật là sự tồn tại nguy hiểm. Ý niệm chưa chuyển xong, chỉ nghe ngoài viện truyền đến tiếng lễ bái thanh thúy của hai người Thiên Lưu: "Vương gia."
Liền thấy Hách Liên Du mặc thường phục màu lam thêu rồng bước vào bên trong viện. Thượng Quan Mạn cũng không thèm nhìn tới nhờ La cô đỡ vào phòng. Hắn không đi tiếp, ngược lại đứng ở trên bậc tròng mắt thâm trầm nhìn nàng: "Mẫu thân."
Tô Lưu Cẩn chỉ cảm thấy tức, đỡ tay Nhu Phi hận đến cắn răng: "Chúng ta đi." 
Đi vào trong nhà, liền thấy khí ấm đập vào mặt, khí lạnh trên tóc mai thành nước. Khí nóng làm đỏ hai gò mà, La cô nhận áo choàng nàng cởi xuống, có thai hơn bốn tháng, thân hình đã hiện ra. Trong khung cửa sổ gió thổi không lọt, chỉ thấy bóng Hách Liên Du liếc mắt nhìn chỗ này liền theo Tô Lưu Cẩn rời đi.
Thượng Quan Mạn chợt thở dài: "Cô cô, người thật thật là đẹp, nếu mẫu thân còn sống, nhất định sẽ cảm thấy xấu hổ. Hèn gì phụ hoàng thành cuồng vì bà." Lời này nghe không ra khen chê, giống như chẳng qua là đứng ngoài cuộc đánh giá. La cô không biết trả lời sao, chỉ gọi: "Điện hạ."
Năm tháng thời gian qua nhanh, giao thừa qua, ngày xuân chợt tới, chớp mắt lại qua tháng, đã sắp đến ngày sanh.






Thế cục trong triều dần dần ổn định, chỉ có Hà gia ương ngạnh, tất cả quan viên khổ không thể tả. Kẻ can đảm dâng tấuChương lên cho Hách Liên Du, Hách Liên Du chỉ cười không nói, bác bỏ tất cả. Người dâng tấu liên tiếp thất vọng lắc đầu, liền có người giải thích: "Chẳng qua bởi vì thời cơ chưa tới."
Quả không đến hơn tháng, trưởng tử Hà gia bởi vì đánh giết dân chúng bị bắt được, kéo ra tất cả chứng cứ phạm tội của Hà gia. Tân đế hạ chỉ nghiêm trừng. Trong triều đình lớn như thế, lại không có một người cầu cạnh. Cây to Hà gia, cuối cùng bị nhổ tận gốc. Ngày xảy ra chuyện, Hà Uyển Hi quỳ gối ngoài thư phòng cầu cạnh cả đêm. Hách Liên Du cũng không gặp nàng. Thanh Thụy đưa đến một phong hưu thư, thu hết quan tước, đuổi làm thứ dân, nghĩ đến nàng cũng bất quá là một cô gái mảnh mai, chỉ dời hai chủ tớ ra Hách Liên phủ, an trí ở biệt viện Nam giao, từ nay không còn liên hệ.
Mấy ngày nay, Hách Liên Du lại thường nhốt ở trong phòng tra tìm điển tịch.
Cuối mùa xuân ấm dần, trong không khí thoải mái ấm áp, bách hoa nở ra cả vườn, khắp nơi đều ngửi được mùi hoa. Quản gia đã sớm tìm bà đỡ tốt nhất an bài ở ph