Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.

sợ là không gặp được, chỉ có tiểu nhân tiếp đãi Điện hạ."
Chiêu Dương mặt lạnh phất tay áo: "Gọi chàng ra đây, ta muốn hỏi chàng vì sao phải cho mẫu hậu chết theo. Chàng dù sao cũng là cha ruột đứa bé, lại đối đãi ta như vậy..." Nói xong lời cuối cùng, thanh âm hơi thấp. Đỗ Minh vội vàng khoát tay, cười hì hì nói: "Tiểu nhân tới chính là muốn nói việc cha ruột này."
Chiêu Dương kinh ngạc ngẩng đầu: "Có ý gì, ngươi hoài nghi ta lừa chàng sao?"
Đỗ Minh cười nói: "Điện hạ đừng gấp." Vỗ tay gọi người, hai tuỳ tùng giữ một người vào nhà, áo rách lam lũ, tóc tai bù xù, thấy Chiêu Dương, hai mắt sáng lên thèm thuồng há mồm: "Điện... Điện hạ...", Chiêu Dương chán ghét chỉ nhìn hắn một cái, tỏ ý khinh thường. Đỗ Minh vốn đã là vô cùng xấu xí, nhưng so sánh với người này, hắn lại thành dễ nhìn. Chiêu Dương thấy người kia mặt dơ bẩn, ghê tởm tránh ra, nhìn chằm chằm Đỗ Minh buồn bực nói: "Ngươi mang người này tới là có ý gì."
Đỗ Minh vẫn cười hì hì: "Điện hạ không biết đấy thôi, người này nguyên là người hầu nam trong phủ, bởi vì phạm tội dâm tặc bị nhốt vào địa lao trong phủ."
Chiêu Dương có dự cảm không tốt, cảnh giác hất cằm lên cứng còng nhìn chằm chằm Đỗ Minh. Đỗ Minh xấu bụng cười lên: "Điện hạ muốn biết..."
"Không." Chiêu Dương bị dọa cho sợ đến lùi mấy bước, đôi tay dùng sức che bụng, sợ hãi mê sảng: "Đứa nhỏ này rõ ràng họ Hách Liên."
Đỗ Minh không kiên nhẫn đá người hầu nam kia một cước: "Nói đi."
Người hầu nam đau gào khóc mấy tiếng, vội lớn tiếng nói: "Tiểu nhân vốn là người làm thuê móc phân trong phủ, không xem là người trong phủ. Hôm đó xong việc, tình cờ vào viện này. Lúc ấy sắc trời tối đen, chỉ cảm thấy có người từ trong nhà ra ngoài, tiểu nhân cũng không biết là Vương gia, rón ra rón rén đi vào, liền nhìn đến liền nhìn đến..." Mặt hắn bỉ ổi nhìn Chiêu Dương.
Chiêu Dương lớn tiếng hét: "Ta không tin! Ta không tin!"
Đỗ Minh mạnh mẽ đá người nọ một cước, người nọ lại không cảm giác đau, mặt mê mẩn: "Trong phòng quá tối, tiểu nhân cũng không thấy rõ ràng, chỉ mò trên eo Điện hạ như có một khỏa nốt ruồi..."
"A ——, Chiêu Dương bụm mặt thê lương kêu thành tiếng, nàng vuốt mặt kéo tóc, nắm quyền dùng sức đánh bụng mình, lại nhìn thấy mặt xấu xí của người hầu nam kia. Tận sức cáu kỉnh kêu mấy tiếng, điên điên khùng khùng liền chạy ra khỏi, trên váy của nàng, đều là máu rơi đỏ thẫm.
Đỗ Minh cau mày nói: "Quét sạch sẽ đi." Tuỳ tùng áp tải người hầu nam kia khó xử: "Đại nhân, người này xử trí như thế nào." Người hầu nam kia cũng vội cười: "Đại nhân, tiểu nhân đã nhận tội, xin Đại nhân bỏ qua cho tiểu nhân đi..." Thanh âm hắn nhỏ xuống: "Nói sao thì… tiểu nhân cũng coi như nửa Phò mã..."
Đỗ Minh nghe vậy cười lạnh mấy tiếng, nắm lỗ mũi khoát tay: "Ném vào trong hồ đi, ta không thể gặp ai xấu xí hơn ta."
Tuyết rơi.
Tuyết rơi đúng thời điểm được mùa trong năm, triều thần đều ca tụng Nhiếp Chính vương công đức vô lượng, trời giáng bão tuyết, báo trước mưa thuận gió hòa. Kể từ Hách Liên Du nhận kim ấn Nhiếp Chính vương, triều thần đều giựt giây Hách Liên Du vào trong cung, tân đế cũng liên tiếp lấy lòng. Hách Liên Du đều không nhúc nhích, chỉ sai người dứt khoát hẳn hoi sửa chữa phủ Hách Liên một phen. Phía trước chính là chủ viện tiếp khách, hậu viện chia làm hai viện lớn Nhật Nguyệt độc lập. Lại lấy phòng khách tiểu viện là phụ, trung gian nối liền vườn hoa. Thượng Quan Mạn và Tô Lưu Cẩn Nhật Nguyệt cách xa nhau, một lần cũng chưa gặp.
Lại bởi vì Hà Hoàng hậu chết theo, Chiêu Dương Đế Cơ không biết tung tích, Hà gia náo loạn một phen. Hách Liên Du không kiên nhẫn trấn an, chỉ an bài Hà Uyển Hi đến một tiểu viện khác, lại cho tơ lụa. Hà gia mới vừa ổn định lại, Hà Uyển Hi mượn cơ hội, liên tiếp đến viện bên lấy lòng. Tô Lưu Cẩn mặc dù không đến nỗi đuổi nàng, lại cũng chỉ là khách khí mặt ngoài.
Hà Uyển Hi miệng ngọt xinh đẹp, nói tới nói lui trong bông có kim, không thể thiếu chỉ hướng Thượng Quan Mạn. Theo tính tình Tô Lưu Cẩn, bà tất nhiên không để ở trong lòng, chẳng qua là Thượng Quan Mạn đã thành kim trong lòng bà. Từ những đốm nhỏ, nháy mắt liền có thể lửa cháy lan ra đồng cỏ. Chờ Hà Uyển Hi kính cẩn nghe theo cáo lui, bà nhìn tà áo trắng bạc ngoài viện, âm thanh nhàn nhạt nói: "Chúng ta đi Tàng Nguyệt các nhìn một chút." Nhu Phi đã sớm từ trong cung đi ra, nghe vậy phủ thêm áo lông cáo tuyết trắng cho bà, mình cũng mặc áo choàng theo bà một trước một sau ra cửa.
Bảng hiểu Tàng Nguyệt các thật to trên cửa viện, chính là Hách Liên Du tự mình đề, rạng rỡ phát sáng trong ánh sáng nhẹ nhàng trắng bạc. Tô Lưu Cẩn thực thấy tức cười.
Tàng Nguyệt các, con trai của bà, giấu trăng sáng thật quang minh chính đại.
Thiên Lưu Thiên Du đứng hai bên, thấy nàng lập tức cảnh giác ngăn trở: "Xin Vương Phi dừng bước."
Tự nhiên không cần Tô Lưu Cẩn nói chuyện, Nhu Phi nhíu chân mày, liền thấy uy nghi: "Còn không mau tránh ra!"
Hai người Thiên Lưu khổ sở nói: "Vương gia có phân phó, không có ngài chấp thuận, bất luận kẻ nào cũng không thể bước vào Tàng Nguyệt các