Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342204

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2204 lượt.

hảy ra ngoài, nàng nắm ngực kinh ngạc ngây người tại chỗ. Thần đế kia chỉ quay đầu chuyện trò vui vẻ cùng quốc quân, nàng bỗng chốc bắt tay ma ma, run giọng nói: "Ma ma, thay ta đi truyền Cố tỷ tỷ, hiến vũ buổi tối nhất định chỉ có thể thành công không thể thất bại."






Hai người đang ở trong phòng nói chuyện, thì người làm tới bẩm báo, nói là Phương ma ma trong cung cầu kiến, mắt thấy sắc trời dần tối, tiệc chỉ sợ đã bắt đầu, sao Phương ma ma lại tới vào lúc này? Thượng Quan Mạn nghi ngờ nhìn Hàn gia nói: "Mau mời."
Phương ma ma tươi cười rạng rỡ nhấc váy đi vào, Liên Y dâng trà lên, Thượng Quan Mạn cười nói: "Mời ma ma ngồi." Phương ma ma cười nói: "Trà cũng không uống, kính xin đại nhân theo lão nô vào cung một chuyến."
Thần sắc Hàn gia hơi không vui: "Điện hạ đã biết sức khỏe Mạn nhi không tốt, sao còn muốn nàng vào trong cung?" Hắn luôn luôn kiềm chế cực tốt, đối với người đều là dịu dàng mỉm cười, chưa từng thấy vẻ mặt này của hắn, tuy Thượng Quan Mạn kỳ quái trong bụng, cũng chỉ có thể nói tiếp: "Hạ quan ôm bệnh nhẹ trong người, chỉ e không tiện vào cung."
Phương ma ma khổ sở nói: "Đại nhân nhất định phải đi theo lão nô, điện hạ đã dặn đi dặn lại lão nô, hiến vũ xong, đại nhân muốn nghỉ bao nhiêu ngày cũng được."
Nàng không khỏi bật cười: "Nàng không phải nói không nhảy à, sao bây giờ lại đổi ý?"
Nàng không nhịn được nheo mắt, đối với Cố quốc mà nói, Tây Lãnh tài lực hùng hậu, hai nước kết thân, trăm lợi mà vô hại. Nếu Thần đế kia cố ý kết thân, chắc chắn điều tra người bên người nàng ấy, đối với nàng như thế, có phải muốn thu nhận nàng làm tai mắt của hắn hay không?
Trên má Phương Hoa đỏ ửng: "Tỷ tỷ, làm sao bây giờ, sắp đến ta rồi."
Nàng không nhịn được cầm tay của nàng ấy: "Không có chuyện gì, ta ở chỗ này xem người." Phương Hoa thở ra chút. Ngay lúc đó, Phương má má vội vàng vào điện: "Điện hạ, đến người rồi." Phương Hoa hít sâu một cái, mới kéo váy đi ra. Nàng không nhịn được vén rèm nhìn, ghế cao cao trên bậc thềm ngọc, cách ô quạt, hai vị vương giả sóng vai mà ngồi. Một vị là lão giả lưng còng, trên người mặc long bào, vuốt râu mỉm cười, một là đế vương trẻ tuổi, ngọc diện tuấn nhan, mặt mày lãnh đạm, chỉ nhìn xa xa, liền có thể cảm giác ra khí phách cường thế quanh thân hai người, làm cho người ta thấy áp bách, chẳng qua là...
"Phụ hoàng rốt cuộc già rồi, sắc sảo không bằng Thần đế."
Bên người có một tiếng lười biếng, từ từ lọt vào tai, làm như tình nhân nỉ non, nàng khẽ quay mặt đi, kéo ra khoảng cách của hai người, liền thấy Tây Lãnh thái tử một tay chống thân thể dựa vào lan can mà đứng. Một tay kia vòng ở trên lan can bên người nàng. Nàng bị hắn vòng ở trong khuỷu tay, mặt mày hắn hẹp dài đẹp mắt, tóc đen như gấm, bên trên mũ cắm lông khổng tước khoa trương hoa lệ, lung lay sinh động theo động tác của hắn.
Tiếng nhạc vang lên, Phương Hoa đạp tiết tấu, eo giản ra, ưu nhã mà nổi bật.
Phương ma ma trở lại trong điện, đột nhiên bắt gặp tình cảnh trong điện, che mặt vội vã chạy đi.
Thượng Quan Mạn chỉ kịp thấy bóng lưng vội vã đi của Phương ma ma. Ba năm qua nàng và vị thái tử này cũng chỉ gặp mặt vài lần. Nam sủng trong cung của hắn vô số, lại có tin đồn hắn thích Hàn gia đã lâu, cho nên mỗi lần gặp phải nàng, cũng có chút hứng thú mà cổ quái.
Tây Lãnh thái tử nhếch khóe môi cười nhìn nàng: "Nhìn như vậy, Hách Liên Du thật sự là tuyệt sắc, không trách được muội muội kia của ta động tâm." Ánh mắt của hắn sắc bén, hứng thú nhìn chằm chằm phản ứng của nàng, nàng chỉ lãnh đạm đẩy hắn ra: "Thái tử điện hạ, nam nữ thụ thụ bất thân, tôn ti khác biệt."
Tây Lãnh thái tử chỉ thuận thế ôm cánh tay nghiêng dựa lên lan can. Ánh mắt nhìn chăm chú vào nàng không tha: "Chẳng lẽ lễ quan đại nhân vẫn không động tâm sao?"
Nàng cười yếu ớt: "Hạ quan đã có hôn ước trong người."
Tây Lãnh thái tử cười nhẹ một tiếng: "Thật là sơn thủy luân hồi, trong ba năm càn khôn điên đảo, nếu vị kia thấy tình cảnh này không biết là vẻ mặt gì, thật muốn xem." Hắn đột nhiên cười: "Bất kể ngươi có hôn ước không, vị kia muốn như thế nào. Nhưng hắn không thích hợp Phương nhi, ngươi tốt nhất nghĩ biện pháp để cho nàng chết tâm đi."
Nàng đã đọc được ý tứ trong mắt hắn, phương pháp khiến một nữ nhân chết tâm rất đơn giản, chính là nói cho nàng biết người nàng ngưỡng mộ đã có đối tượng trong lòng. Theo tính tình của Phương Hoa, biết người nọ là nàng, nhất định sẽ buông tha, bởi vì nàng ấy rất kính ngưỡng nàng.
Thượng Quan Mạn nhàn nhạt mở miệng: "Nếu người nọ muốn kết thân, Tây Lãnh chỉ có một vị công chúa là Phương Hoa điện hạ, đến lúc đó không có người thích hợp, điện hạ làm sao thu xếp?" Tây Lãnh thái tử chặn lại lời của nàng: "Ngươi là sư phụ của nàng ấy, có trách nhiệm bảo vệ nàng ấy, huống chi..." Trong mắt của hắn đều là nụ cười khó hiểu: "Giao ngươi đi ra ngoài, nói không chừng hắn sẽ càng vui lòng." Thượng Quan Mạn kinh ngạc theo dõi hắn, một hồi lâu mới nói: "Hạ quan đã có hôn ước, xin điện hạ đừng đùa kiểu


Teya Salat