Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2192 lượt.
đã chuyển tối.
Thái tử Tây Lãnh nói: "Ngọc Sanh, ngươi thắng không được đâu."
Hách Liên Khuyết đã bò lên, mãnh liệt nhào vào ngực nàng, dùng sức cọ ở trên người nàng, đồng âm non nớt uất ức: "Mẫu thân, người muốn đi thì mang theo Yêu Nhi đi cùng đi."
Nàng bị hắn huyên náo ứng phó không kịp, không khí khẩn trương vừa rồi bởi vì nó đến, trong nháy mắt hóa giải ở vô hình, nàng vô lực cười. Hách Liên Khuyết một tay nắm váy Thượng Quan Mạn một tay vén màn xe thò đầu ra, trung khí mười phần hạ lệnh: "Xin điện hạ nhường đường, ta muốn cùng đi với mẫu thân."
Mẫu tử liên tâm, cho dù Thượng Quan Mạn quyết tâm đi theo Hàn gia, cũng không nhẫn tâm khiến đứa nhỏ này cùng theo chịu khổ. Hách Liên Khuyết quấn quít chặt lấy, nàng cũng sẽ nghĩ tất cả biện pháp đưa đứa bé kia trở về.
Thái tử Tây Lãnh cười có phần bất đắc dĩ, vung tay lên, tướng sĩ sau lưng nhất thời tránh ra một bên nhường đường, hắn nhìn chằm chằm mặt mũi Hàn gia càng phát ra âm trầm, nửa là cảm khái nửa là kính sợ.
Hách Liên Du, ngươi điên rồi!
Con đường rộng rãi kéo dài đến cuối trời đất, người của thái tử Tây Lãnh đều tránh sang hai bên, không còn ngăn trở.
Hàn gia nắm roi ngựa ngồi thẳng, thần sắc tối tăm khó phân biệt, Đạo Chi bên cạnh không khỏi nói nhỏ: "Hàn gia?"
Thượng Quan Uyên đột nhiên mở miệng: "Chúng ta không thể đi, bỏ qua không nói tiểu quỷ kia, nhưng một khi Mạn nhi rời đi, liền mang tiếng xấu họa thủy, ta không muốn làm cho nàng chịu ủy khuất như thế."
Hách Liên Khuyết trong ngực còn nắm chặt váy của nàng không thả, nàng cũng mê mang, chưa bao giờ, nàng từng cho là cuộc sống bình yên sẽ luôn luôn tiếp tục đột nhiên gió nổi mây phun, khiến nàng ứng phó không kịp. Hàn gia thà là địch của cả hai nước, Thượng Quan Uyên quẳng mất cửa hàng khổ tâm kinh doanh ba năm qua... Hai người bọn họ vì nàng như vậy, không đáng giá.
Nhẹ giọng nói: "Trở về đi thôi."
Thân ảnh Hàn gia mới vừa không thấy, Hách Liên Khuyết liền phiền não nắm tóc, rống to: "Mẫu thân, sao người có thể đáp ứng hắn!!"
Bỗng nhiên thức tỉnh, ba năm qua, vòng quanh với Hàn gia, nàng từ trước đến giờ thua chính là như vậy. Thượng Quan Mạn áy náy phiền loạn vô lực che mặt: "Ta vốn không phải ý này."
Nàng cần yên lặng một chút, suy nghĩ một chút nàng rốt cuộc muốn cái gì.
Hách Liên Khuyết cực kỳ tức giận: "Chuyện này con không giải quyết được, con đi tìm phụ hoàng!" Nói xong bỏ nàng ra, đằng đằng chạy đi. Nghe được hai chữ "Phụ hoàng", mặt nàng nhất thời đỏ bừng, vội vàng lên tiếng gọi: "Yêu nhi!" Thân ảnh nhỏ kia đã không thấy.
"Bệ hạ."
Tờ giấy được một đôi tay trình lên, đế vương trẻ tuổi duỗi ngón kẹp lấy, khói trắng trong lò hương bốc ra, xẹt qua mặt mày thâm thúy của hắn. Thân hình cao to của hắn ngồi thẳng trên ghế ẩn trong sương mù dày đặc, cũng không mở tờ giấy kia ra, bị ngón tay thon dài tùy ý bỏ lên trên bàn.
Thanh Thụy đưa tin tới cuối cùng nói: "Mỗi ngày Thái hậu đều thúc giục bệ hạ trở về, chậm chạp không về sẽ không thỏa đáng." Hắn dừng một chút, đôi tay đưa lên bình sứ: "Cho nên, chuyến này thuộc hạ mang theo thuốc giải."
Hắn nhếch khóe môi đẩy bình sứ kia ra, ngón tay khớp xương rõ ràng nổi bật lên màu trắng nõn sáng long lanh, nâng lên nụ cười tựa như mị tựa như hoặc: "Ta không ngại làm lại lần nữa."
Thanh Thụy cau mày: "Nhưng..."
Hắn hơi vặn lông mày, đã thấy khí thế bén nhọn của đế vương: "Nếu như nàng lựa chọn quên đi, ta cũng không muốn cưỡng bách nàng nhớ lại." Nhàn nhạt hạ lệnh trục khách: "Chuyện này đừng nhắc lại nữa."
Giọng chưa dứt, một thân ảnh nhỏ liền vội vàng xông tới: "Phụ hoàng." Thanh Thụy thấy là Hách Liên Khuyết, chắp tay thi lễ, nó vội lên tiếng gọi: "Thanh thúc thúc." Thanh Thụy không tiếng động lui ra, Hách Liên Khuyết mới vội la lên: "Phụ hoàng người vẫn còn ở nơi này nói chuyện phiếm sao, mẫu thân muốn gả cho người khác kìa!"
Hắn nghe vậy cười như không cười liếc con trai không yên lặng của mình một cái, đưa ly trà trên bàn cho nó, nhẹ nói: "Không đâu, phụ hoàng sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra."
Hách Liên Khuyết bình tĩnh lại, cũng không lên tiếng nữa, nhận lấy ly trà ừng ực ừng ực uống từng hớp to.
"Nhi thần biết."
Khi Hàn gia nói ra câu nói kia thì nàng đã cảm thấy có cái gì không đúng. Nếu hắn đã có quyết tâm chống lại cả hai nước, tuyệt sẽ không dễ dàng thu tay lại, theo tính tình Hàn gia, coi như kết thúc, cũng muốn nhấc lên sóng lớn che trời. Thủ vệ trong phủ đã đổi, trong vô hình cũng thêm người hầu vào, Liên Y càng làm việc cẩn thận hơn, cùng với... Hỉ phục đỏ bên trong phòng.
Cả ngày nàng đều ở đây viết chữ, Liên Y thấy nàng cau mày viết nghiêm túc, vừa ở bên cạnh mài mực cho nàng, vừa ngắm vào tờ giấy kia. Chữ viết không thanh lệ như trước, cũng hơi viết ngoáy, vội cười: "Nô tỳ rót trà định thần cho tiểu thư."
Thân ảnh mảnh khảnh của Liên Y chầm chậm đi ra bên ngoài, nàng mới thở dài.
Dùng xong bữa tối, Liên Y đã sớm đốt đèn. Từ trước đến giờ nàng thích đọc sách trước lúc ngủ,