Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342199

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2199 lượt.

liền bảo Liên Y dời đèn gỗ mẫu đan cố định qua trước giường, mình nửa tựa tại dưới đèn, cả ngày suy nghĩ không yên, nhìn chằm chằm tờ giấy trước mắt thật lâu không động. Trong ánh trăng mờ nghe thấy tiếng gõ cửa, Liên Y đáp một tiếng: "Là ai?"
Ngoài cửa là giọng nói khàn khàn dễ nghe: "Là ta."
Liên Y nghe ra là Hàn gia, nhìn Thượng Quan Mạn một cái. Thượng Quan Mạn suy nghĩ một chút, để quyển sách trên tay xuống khoác áo đứng dậy, Liên Y mới mở cửa ra.
Hàn gia chỉ mặc áo trắng rộng thùng thình đạp ánh trăng đi vào, sợi tóc sáng mềm như gấm rủ xuống sau đầu, không khí hiện lên hương thơm nhàn nhạt. Sợi tóc hơi di động áp vào trên má trắng nõn như ngọc của hắn. Hắn khẽ híp mắt, nhếch môi mỏng lên, mang theo chút vẻ mê ly. Lần đầu tiên Liên Y nhìn thấy bộ dáng này của hắn, bỗng nhiên đỏ mặt, nói thật nhỏ: "Nô tỳ cáo lui." Vội vã đóng cửa lại lui xuống.
Thượng Quan Mạn chú ý đến mùi rượu trong hơi thở của hắn, không khỏi hỏi: "Uống rượu sao?"
Hàn gia thấy nàng mới ra nội thất, khoác áo đứng kế rèm thủy tinh rũ xuống, mang theo hơi rượu mờ mịt ngắm nhìn bốn phía cười nhẹ một tiếng: "Uống một chút." Hắn không tìm được nơi đặt chân, nên vén rèm vào nội thất, đi qua bên người nàng liền mệt mỏi nói: "Ta nghỉ một lúc sẽ đi ngay."
Thượng Quan Mạn vừa quay đầu lại, hắn đã cởi giày nhắm mắt nằm xuống trên giường nàng. Đèn gỗ cố định vẫn còn sáng, bóng đèn từ cái chụp chiếu ra, chiếu ánh mờ không rõ trên mặt như đao khắc của hắn, chỉ chốc lát đã nghe hô hấp đều đặn của hắn, làm như ngủ thiếp đi. Vừa rồi đi ngang qua, đã ngửi thấy hương thấm ướt trên tóc hắn, chắc là mới vừa tắm rửa, nếu ngủ thiếp đi, chỉ sợ sẽ lạnh. Nhưng ngại nam nữ cấm kỵ lớn, nàng chỉ đi tới đắp mền gấm lên trên người hắn, không ngờ đầu ngón tay mới thả ra, hắn lại chợt mở mắt, ở dưới đèn ánh mắt hắn toát ra ánh sao, tĩnh mịch rơi vào trên mặt nàng, dần dần tối.
Trong lòng nàng hoảng hốt, muốn rút lui người, hắn đột nhiên đưa tay ra bắt đầu ngón tay muốn trốn của nàng. Lòng bàn tay hắn vô cùng nóng bỏng, gần như thô lỗ kéo nàng vào trong ngực mình, cả người nàng đều bao phủ trong hơi thở nóng bỏng của hắn. Vì ngăn ngừa dựa vào gần hơn, vội chống khuỷu tay lên bộ ngực hắn, nàng vốn chỉ mặc một bộ quần áo lụa trắng, mới vừa vùng vẫy, tay áo thuận thế trợt xuống, lộ ra một mảng lớn cổ tay trắng nõn mảnh khảnh.
Hơi thở của hắn dần dần không yên, nghiêng đầu tiến tới gần, nàng rối ren kêu một tiếng: "Ngọc Sanh!" Thân thể không tự chủ giãy giụa, mắt cá chân leng keng kêu loạn.
Hắn tựa như bị cái gì kích thích, ngón tay bỗng dưng dùng sức giữ chặt hai cổ tay nàng lên đỉnh đầu, cúi người liền hôn xuống. Giữa răng môi đều là hơi thở của hắn. Nụ hôn của hắn cuồng loạn gần như chiếm đoạt, hung hăng hôn môi đỏ mọng run rẩy của nàng, trằn trọc gặm cắn, cạy ra răng môi, tùy ý công vào. Nàng bị bức bách tránh né, hơi thở ngắn ngủi xốc xếch. Thân thể hắn nóng bỏng dọa người, bỏ ra một tay bóp chặt hai cổ tay nàng, một tay khác dò vào áo sơ mi mỏng manh của nàng, bàn tay hơi thô ráp của hắn vuốt ve da thịt mịn màng ở eo của nàng.
Thân thể nàng bỗng dưng run lên bần bật.
Chợt giằng co kịch liệt, nàng có miệng không thể nói, chỉ có thể giơ đầu gối đá hắn, lúc này hắn mới ngẩng đầu lên phân ra một nửa tinh lực trấn áp tay chân không thành thật kia. Nàng bị giữ không thể động đậy, hắn đã buông răng môi nàng ra, nàng thở dốc, cực kỳ tức giận gọi: "Hàn Ngọc Sanh!" Hắn quay đầu lại đè người xuống, trong lòng nàng căng thẳng, thân thể hắn lại chỉ đè lên người nàng, không động đậy nữa.
"Ngọc Sanh?"
Không xác định kêu nhỏ một tiếng, nghe tiếng hô hấp dài đều đều bên tai, nàng chỉ thở hổn hển trừng mắt.
Thân thể đã tê rần hơn phân nửa, chờ hắn ngủ say mới rón ra rón rén lật người xuống giường, thuận tay ôm áo khoác lụa thêu hoa cỏ mây nhạn lên đầu vai. Liên Y vẫn giữ ở ngoài cửa, thấy nàng ra ngoài, không khỏi hỏi: "Tiểu thư muốn đi ra ngoài sao?"
Nàng nhẹ nhàng gật đầu: "Trông chừng đại nhân cho tốt, ta đi tìm Uyên công tử thương lượng." Liên Y vội hạ thấp người: "Vâng"
Chỉ mới giờ Tuất, mặt trăng nhô lên cao trong bóng đêm thâm trầm. Thượng Quan Uyên ở tại viện phía đông một mình, hầu hạ hắn cũng chỉ có một nam tử trẻ tuổi cụt chân, nghe tiếng gõ cửa, mở cửa lộ ra mặt trắng nõn dị thường, thấy là nàng, liếc mắt cười nói: "Tiểu thư." Thanh âm hắn vô cùng the thé, bỗng nghe vào như mang theo vài phần mềm mại của hoạn quan. Còn nhớ lần mới gặp gỡ hắn, hắn từng lỡ miệng gọi nàng một tiếng: "Điện hạ."
Nàng gật đầu một cái: "Uyên đại ca ở bên trong à?"
Chân bên phải của hắn có kẹp thanh gỗ, mỗi khi theo nàng đi một bước, trên thềm đá liền truyền đến tiếng va chạm nặng nề: "Ở đây, ở đây, đang ở trong thư phòng." Nàng cũng không nói thêm nữa, thẳng đi tới thư phòng.
Kể từ lúc trở lại, hắn luôn tránh nàng, hôm nay nàng tự động tìm tới cửa, cũng làm cho hắn lấy làm kinh hãi, thần sắc mất tự nhiên đặt sách xuống: "Sao lại tới giờ này?"
Cảm thấy hắn xa cách, nàng đè xuống mất mác trong trái tim, cố ý giận cười nói: "Muội lại khôn