XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.

ng thể giữ nàng ta được." Người nọ cũng không nói chuyện.
Cách một hồi lâu, Tô Lưu Cẩn mới mở miệng: "Huyên Nhi, con đi thay ta gọi sư thúc tới."
Người nọ quả là Nhu phi, nàng mỉm cười nói: "Muốn ông ta ra tay sao?"
Tô Lưu Cẩn cũng không nói chuyện.
Hách Liên Khuyết vội vàng thu hồi ánh mắt, xoay người lại nương đến hoa trên vách, trừng mắt lẩm bẩm: "Không xong."
Nhất thời ham vui, tỉnh lại chính là đầu đau muốn nứt, tứ chi vô lực, chỉ cảm thấy gió nhẹ thổi. Nàng nâng trán mở mắt ra, lại thấy gương mặt tuấn tú phóng đại tựa vào cạnh nàng, hơi thở dài phất qua tóc rơi bên má, tóc dày xõa, tùy ý khoác lên trên người lõa lồ, mình cũng là không mặc quần áo, chỉ khoác cẩm bào màu lam do hắn cởi ra. Nàng không tiếng động trừng mắt, trong đầu thoáng qua tầng tầng hình ảnh, nhớ mang máng xúc cảm ấm áp mạnh mẽ từ lòng bàn tay hắn, sợi tóc hơi lạnh của hắn dựa sát lên má, da thịt lõa lồ dính sát cái mền mềm mại phía dưới... Hắn yêu cầu nhiều lần, nàng cũng hết sức nghênh hợp ở dưới hắn. Nháy mắt huyết khí chạy lên gò má, một đường đốt tới trên cổ, thấy hắn ngủ vô cùng say, đưa mắt nhìn lên, xiêm áo đều bị hắn đè ở phía dưới, nhấc váy lên xem, mới thấy không một món hoàn hảo, đều bị hắn xé rách, chỉ cảm thấy nham thạch nóng chảy cuồn cuộn đốt mặt. Tay run đến độ không nắm chặt, không thể làm gì khác hơn là rón ra rón rén bò dậy, sử dụng long bào của hắn che thân, cau mày che mặt chuyển vào trong phòng. Lại không thấy Hách Liên Du mím môi
Khóe môi giương lên nụ cười.
Thượng Quan Mạn vào trong điện, hắn mới vừa mở mắt ra, vốn định ác ý trêu chọc nàng một phen, không ngờ nàng ngượng ngùng tới mức như thế, nhất thời tốt bụng, liền thả nàng đi.






Thay áo xong vội vàng ra điện, nhờ có gió mát thổi qua ngoài điện, suy nghĩ của nàng mới rõ hơn chút. Tất nhiên không dám chờ hắn tỉnh, đi theo đường nhỏ chẳng có mục đích, cũng không biết đi tới nơi nào, thấy bàn đá đặt bên bụi hoa chỉnh tề, liền ngồi xuống ở đó, chống cằm mất hồn.
"Nữ oa oa, ngươi đã về rồi!"
Sau lưng bỗng nhiên có thanh âm, nàng kinh ngạc giương mắt, chủ nhân của thanh âm kia đã nhảy đến trước người, lông mi trắng râu bạc trắng tóc trắng, mặc áo bào cũng màu trắng, gương mặt có chút da thịt, nhưng thái độ thì... Quá mức cợt nhã, chỉ thấy ông híp mắt cười hì hì nhìn nàng, nàng đứng dậy chần chờ mở miệng: "Ngài là..."
Thanh Phong tiên nhân bị nàng hỏi liền cả kinh không còn đùa giỡn, hai mắt nhìn chằm chằm nàng, đôi tay ôm ngực râu bạc trắng run run: "Nữ oa oa này, thật không có lương tâm, lại quên mất lão đầu ta."
Vẻ mặt của nàng hoang mang: "Lão tiên sinh biết vãn bối sao?"
Thanh Phong tiên nhân nóng nảy: "Ngươi uống đi, nếu thật là độc dược, lão già ta giải cho ngươi."
Thượng Quan Mạn nửa tin nửa ngờ nhìn ông, Thanh Phong tiên nhân vuốt chòm râu: "Nói đến lão già ta, chính là không ai không biết không người không hiểu..." Thượng Quan Mạn chỉ qua loa cười nhìn ông, ông lại vội vàng cười hì hì đi đến gần hiến vật quý: "Vết thương trên mặt ngươi lúc trước cũng là lão già ta chữa đó."
Thượng Quan Mạn tiếp tục lộ ra bộ dáng vô tội nửa tin nửa ngờ: "Thật sao?"
Ông vội vã gật đầu, sợ nàng không tin, mặt lại đỏ lên: "Thật thật, cho nên lão đầu ta thật là y thuật cao minh, làm sao có thể nhận lầm thuốc giải."
Ánh mắt Thượng Quan Mạn lóe lên, làm như có điều dao động: "Vậy ta thử một chút?"
Thanh Phong tiên nhân đưa bình sứ cho nàng: "Thuốc giải này là thật, chuyện liên quan đến danh tiếng lão đầu ta, ngươi không thể xử oan cho ta." Thượng Quan Mạn không khỏi liếc mắt nhìn, bình sứ kia cực kỳ bình thường, đặt trong tay ông, cũng không thấy chỗ đặc biệt, nếu uống nó vào, thật có thể nhớ lại những chuyện cũ đã quên sao... Mặt nàng không khỏi lộ vẻ chần chờ.
Thanh Phong tiên nhân giận: "Ngươi còn không tin lão đầu ta?" Liền làm bộ muốn thu hồi, Thượng Quan Mạn vội cười làm lành: "Nào dám không tin, ta uống là được" nhận lấy bình sứ, cuối cùng ngửa đầu uống cạn một hơi. Nháy mắt chỉ cảm thấy trái tim chợt vội vàng nhảy dựng lên, giống như linh hồn thoát ra khỏi cơ thể. Xung quanh nàng đều là bóng dáng mơ hồ, khóc lóc vui mừng lạnh lùng. Ý thức tràn vào trong đầu nàng như nước lũ vỡ đê, khiến nàng cơ hồ khó có thể chịu được.
"Như thế nào, nhớ lại cái gì chưa?"
Thanh Phong tiên nhân đột nhiên đưa ngón tay qua trước mặt, trợn to mắt ân cần nhìn nàng.
Nàng hết sức lấy lại bình tĩnh, chậm rãi lắc đầu, hồi lâu mới nói: "Tiên sinh gạt người, thứ này không khác nước sông, thuốc giải gì chứ!" Ném bình sứ lên bàn, lẫn lộn vào trong đống bình sứ trên bàn đá. Thanh Phong tiên nhân thiếu chút nữa nhảy dựng lên từ trên mặt đất: "Sao... Làm sao có thể sai, ta ngửi thấy mùi vị giống nhau mà!"
Thượng Quan Mạn khí thế hung hăng: "Tiên sinh già mà không đáng kính, lại lừa gạt vãn bối uống nhầm độc dược, tiên sinh đừng đi nha, nếu là lưu lại bệnh chứng gì, vãn bối cũng dễ tìm tiên sinh lý luận..."
Thanh Phong tiên nhân bị nàng chất vấn xong sao còn dám không