Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2147 lượt.
đẩy bàn con bên cạnh ra, ầm ầm vang dậy, con cờ trên bàn con rơi xuống đầy đất, hắn nắm cằm của nàng, nghiêng người hôn xuống.
Gió thổi tới đây, tấm màn sau lưng bay loạn, vòng chân trên chân nàng vang dội theo động tác của hắn, đầu ngón tay thon dài của hắn lướt qua váy áo, áo rơi xuống đầy đất. Xoa nắn quen thuộc lưu loát như thường ngày, môi của hắn rơi vào trên thân thể nóng rực run rẩy của nàng. Nàng nhu tình hôn lên mặt của hắn, mười ngón tay đan xen, răng môi giao nhau, đều là hơi thở của nhau, trong ý loạn tình mê, nàng chỉ cảm thấy hương bạc hà đầy phòng, tiếng chuông vang lên rộn ràng, từng tiếng lượn quanh ở bên tai, tràn đầy tiếng hít thở, đánh thẳng vào sâu trong linh hồn như xông vào tận trời.
Hai năm trước Hách Liên Du đi lên đại bảo, Tô Lưu Cẩn nhập chủ hoàng cung, trong cung do bà chủ trì, dứt khoát sửa chữa hẳn hoi một phen. Càn Khôn cung Phượng Tê cung năm xưa đã sớm mất đi nguyên trạng, tất cả sửa lại tên, hành cung của Hách Liên Du hiện nay cũng chọn cung khác. Vì vậy tẩm điện hiện nay Tô Lưu Cẩn ở, chính là Hách Liên Du hạ chỉ xây cái khác, bởi vì lấy tên điện nhiều lần mà Tô Lưu Cẩn đều không hài lòng, cho nên gọi là Vô Danh điện. Trong cung không người nào dám xưng hô như vậy, bởi vì điện ở phía tây, Thiên Đình Tây Vương Mẫu cũng ở phía tây, trong đó có Dao Trì nổi tiếng, cung nhân liền tôn xưng Tây Dao cung.
Hách Liên Khuyết nói vài lời với Tô Lưu Cẩn, Tô Lưu Cẩn cũng không nói về Thượng Quan Mạn, chỉ hỏi nó ngủ nghỉ ăn dùng thế nào. Nó đang đáp từng điều thì thấy một cung nữ cúi đầu vào điện, hiển nhiên là có người cầu kiến, liền biết điều mà cáo từ. Tô Lưu Cẩn cũng không gọi nó, chỉ thưởng nó một ít điểm tâm ngon. Hách Liên Khuyết giao cho Hoàn Tử, quỳ xuống đất tạ ơn, mới ra khỏi cửa điện.
Tự nhiên có nội thị dẫn nó ra điện, đôi mắt của Hách Liên Khuyết nhìn chung quanh, chợt cau mày ngưng thần khổ nghĩ, rồi chợt thở dài. Hoàn Tử trừng mắt lên nhìn nó, Hách Liên Khuyết thả ngón tay mập mạp vào trên môi mềm mại, đưa tay ra hiệu hắn im lặng.
Thừa dịp nội thị không chú ý liền chạy ra sau núi giả, nội thị nghe được động tĩnh, đang muốn đi xem, trong nháy mắt Hoàn Tử bưng khay đột nhiên mở miệng: "Điện hạ, ngài đi đâu rồi?" Nhấc chân liền chạy ra ngoài.
Nội thị nhìn lại, quả nhiên không thấy Hách Liên Khuyết, cả kinh cuối cùng mồ hôi lạnh toàn thân. Hoàn Tử đột nhiên nhìn hắn một cái, chỉ giao khay trong tay vào trong tay hắn, nội thị kinh ngạc nhìn nó. Hoàn Tử lên tiếng uy hiếp: "Không được nhúc nhích, đây chính là điểm tâm Thái hậu ban cho, ngày hôm nay nóng, đừng để cho nó bị thiu, nếu có sơ xuất, liền ghép ngươi tội hủy hoại ngự vật (đồ vua chúa ban)."
Nội thị kia phẩm hàm không cao, nghe vậy chỉ kém khóc, run giọng nói mấy chữ "chuyện này", Hoàn Tử nhìn một chút, vẫy tay về phía hắn, nội thị kia quả thật kê lỗ tai tới: "Tính tình của điện hạ chúng ta ngươi cũng biết, thích nhất trêu cợt người, nếu ngươi bị người bắt được, mười cái mạng cũng không đủ, ta dạy cho ngươi một phương pháp, chỉ cần đến chỗ thông gió mát mẻ coi chừng, không được chạy loạn, ta sẽ đi tìm điện hạ, ngươi mau đi đi."
Nội thị cảm động đến rơi nước mắt vì hắn, cầm khay vẻ mặt đau khổ vọt ra Tây Dao cung.
Trong lúc hai người nói chuyện, Hách Liên Khuyết đã len lén tới tẩm điện Thái hậu, vóc người hắn nhỏ, lại cực kỳ linh hoạt, tự nhiên không dễ bị phát hiện, thừa dịp bọn họ pha trà ở phòng nhỏ, liền xẹt vào bàn dưới cờ, chỉ nghe có một cung nữ hỏi: "Cô cô, người tới là vị khách nào?"
Đại cung nữ được gọi là cô cô liền phun một tiếng: "Ở đây mà ngươi có thể hỏi sao." Kế tiếp giọng nói lại có chút khinh thường: "Nếu xưng khách thì chắc nàng ta." Rồi lại ân cần dạy bảo, chỉ là giây lát, mọi người đều giải tán đi.
Hách Liên Khuyết mới vểnh lỗ tai nghe động tĩnh trong điện.
Chỉ nghe Thái hậu hết sức trấn định giọng nói hơi phát run: "Hắn thật nói vậy?"
"Dạ, đuổi hết tất cả cung nhân cạnh nàng ta, bệ hạ bởi vì vội vàng cũng một mình vào trước, vì vậy nô tỳ phải đến gần, nghe bệ hạ... Nói với nàng như thế."
Thanh âm này cực kỳ quen tai, Hách Liên Khuyết ở dưới bàn chống cằm nhỏ, mới thở hổn hển bò ra ngoài, mở ra cửa sổ khắc hoa, mắt xanh nhìn chằm chằm sang.
Tô Lưu Cẩn mặc bộ váy gấm màu xanh đang xoay nhanh những hạt Phật châu trên cổ tay, dạo bước ở trước cửa sổ. Phía dưới là một nữ quan mặc cung trang màu đỏ, ánh nắng ngoài điện dần dần chênh chếch, chiếu vào trong điện vàng sáng, bóng người đứng thẳng lẫn lộn, kỳ quái, sắc mặt của Tô Lưu Cẩn bình tĩnh, lại vẫn không thể che hết khiếp sợ trong mắt, đôi tay lại khẽ phát run lên, khép mắt hết sức mở miệng: "Hắn đây là..."
Bà đứng ở đó hồi lâu, không hề mở miệng, đột nhiên quay đầu ra, giọng nói đã chậm: "Ngươi lui ra đi."
Bóng người kia hạ thấp người, yểu điệu lui xuống, khoảnh khắc xoay người ra điện, Hách Liên Khuyết thấy rõ diện mạo, không nhịn được hừ hừ một tiếng.
Giống như lại có người vào điện, Tô Lưu Cẩn nghiêng người đứng ở dưới cửa nắm Phật châu, không hề nhìn xem, hồi lâu mới thở dài nói: "Xem ra là khô