pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2417 lượt.

đi, cười khan ha ha, liền biến mất sau bụi hoa như một làn khói.
Hai đầu gối nàng mềm nhũn, ngã ngồi trên băng đá kia.
Nàng nhớ ra rồi, cái gì cũng... Đều nhớ ra rồi.
"Mẫu thân..."
Một thanh âm trẻ con mềm mại vang lên, nàng quay đầu lại, Hách Liên Khuyết mặc áo lam chạy về phía nàng, chắc chạy đã lâu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều là mồ hôi hột, nổi bật lên cặp mắt sáng rỡ của nó. Đây là hài nhi của nàng, hài nhi nàng mang thai mười tháng, máu thịt tương liên. Nàng nhớ năm ấy rời đi, mới chỉ là một đống nhăn nhúm, ba năm qua, nó đã trưởng thành lớn như vậy rồi. Không nhịn được ngồi xổm xuống giương tay ôm thân thể nhỏ bé của nó vào trong ngực, khoảnh khắc ôm lấy nó, nước mắt rơi đầy áo.
Hách Liên Khuyết không hiểu vì sao, nghi hoặc gãi gãi đầu.
Trong bụi hoa, có người chậm rãi đi tới nơi này, áo bào màu lam thêu hoa phất phơ trong gió, phác hoạ hình dáng thon dài, mặt mày thâm thúy, hình dáng rõ ràng, giống như trước kia.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, sợi tóc lướt qua mặt trắng noãn của nàng, lọt vào con ngươi như hàn đàm của nàng.
Trong gió, hắn kêu nhẹ một tiếng: "Mạn nhi... Nàng đã nhớ ra hết rồi."
Nàng cũng không nói chuyện, chỉ nhìn hắn. Hắn bước qua, vịn chặt đầu nàng, cách Hách Liên Khuyết, ôm cả hai người vào trong ngực.
Trong Tây Dao cung quý khí đường hoàng, xa hoa, Thanh Phong tiên nhân nhìn hoa mắt, vén áo khoác ngồi xuống đối diện Tô Lưu Cẩn mặc váy gấm màu lam, cười hì hì nói: "Tiểu Cẩn, ta cảm thấy ngươi mặc váy trắng là đẹp nhất." Đại cung nữ cận thân muốn thấp giọng khiển trách, Tô Lưu Cẩn dùng ánh mắt ngăn lại, nhẹ nói: "Đều lui xuống đi." Bà nhìn Nhu phi một cái, giọng nói trở nên ấm áp: "Huyên Nhi, con cũng lui đi."
Nhu phi nói một tiếng dạ thật nhỏ, ánh mắt quét qua trên mặt Thanh Phong tiên nhân, thấy ông mặc áo trắng có quy củ, tóc trắng dùng ngọc trâm búi lên, mặc dù không hợp lễ chế, cũng chỉnh tề nhiều. Rũ mắt xuống dẫn Đại cung nữ từ từ lui ra.
Thanh Phong tiên nhân nổi tiếng không chịu gò bó, không ngờ ở trước mặt Tô Lưu Cẩn lại lanh lợi như vậy.
Trong điện chỉ còn lại hai người, Thanh Phong tiên nhân cũng không dám không chút kiêng kỵ, cười hỏi: "Tiểu Cẩn tìm ta, nhất định là có chuyện quan trọng phải không."
Tô Lưu Cẩn mỉm cười: "Lần này Lưu Cẩn thật là có chuyện muốn nhờ."
Thanh Phong tiên nhân nghe vậy vỗ ngực: "Tiểu Cẩn ngươi cứ việc nói, sư thúc ta lên núi đao xuống biển lửa, muôn lần chết không chối từ."
Tô Lưu Cẩn không nhịn được cười lên: "Nào có nghiêm trọng như vậy, chỉ là muốn phiền sư thúc bào chế một loại thuốc cho ta." Ánh mắt nàng lóe lóe, mới đáp: "Độc dược không sắc không vị, khó có thể tra tìm nguyên nhân cái chết, làm cho người ta an tĩnh đi tây thiên."
Thanh Phong tiên nhân gãi gãi đầu: "Đó là kẻ thù nào, nếu là kẻ thù, lão già ta giết hắn thay ngươi!"
Nụ cười trên mặt Tô Lưu Cẩn dần dần nhạt, lại có vài tia hoảng hốt, nói thật nhỏ: "Nói là kẻ thù cũng không hẳn, hôm nay nàng ta chỉ tới giành thứ quý nhất của ta..." Đột ngột chuyển mắt cười với ông: "Sư thúc không cần để ý, chỉ cần làm là được, huống gì, độc dược khiến người ta khó truy ra cái chết này đối với sư thúc cũng đâu khó, không phải sao?."
Thanh Phong tiên nhân lập tức nhảy dựng lên từ trên ghế: "Tiểu Cẩn ngươi đừng xem nhẹ lão đầu ta, ta đi làm ngay!" Nói xong thoát ra điện như gió.
Tô Lưu Cẩn nhìn phương hướng ông rời đi, khóe môi mang theo nụ cười miễn cưỡng như có như không.
Trăng sáng nhô lên cao.
Hách Liên Khuyết ôm đầu gối ngồi ở trên bậc thềm ngọc, ánh đèn trong điện tỏa ra mờ mờ rơi xuống trên đầu vai nó, nâng cằm lên, đôi mắt tỏa sáng dị thường trong ánh đèn, chợt thở dài, liếc xéo Hoàn Tử cúi đầu mà đứng bên cạnh: "Ngươi nói xem, bọn họ đang nói cái gì?"
Từ vườn hoa trở lại, hai người liền vào trong phòng, mặt trời chiều ngã về tây, màn đêm buông xuống, bữa tối trình lên lại đem đi, hai người cũng không ra khỏi cửa phòng một bước. Hoàn Tử nhướng mí mắt lên: "Thuộc hạ không dám suy tính tâm tư của chủ tử."
Hách Liên Khuyết xoay mặt hừ hừ, mặc kệ nó.
Cửa điện "két" một tiếng bị mở ra, nháy mắt ánh hoàng hôn từ trong điện trào ra, chiếu khắp người nó khiến nó không khỏi nheo mắt ngửa mặt nhìn, chỉ thấy Thượng Quan Mạn và Hách Liên Du đạp vầng sáng đi ra, vạt áo Thượng Quan Mạn phất phới trước gió, sợi tóc mềm mại dính vào trên mặt như sứ. Hai con ngươi đen nhánh rơi vào trên mặt nó, tràn ra dịu dàng làm cho người ta như cảm thấy như gió xuân, bị ánh mắt dịu dàng như vậy nhìn, giống như cả trái tim đều trở nên ấm áp, thì ra mẫu thân của nó, là một người xinh đẹp ấm áp như thế này.
Hách Liên Khuyết không nhịn được, mắt màu lam sáng long lanh không hề chớp mắt chăm chú nhìn nàng, nàng cong mày đẹp trêu ghẹo: "Thế nào, không nhận ra mẫu thân rồi hả?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hách Liên Khuyết hiện lên khó hiểu, hơi nhếch môi nghiêng đầu: "Không phải!" Thượng Quan Mạn bị bộ dạng đáng yêu không được tự nhiên của nó chọc cười, không nhịn được duỗi ngón tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trắng của nó: "Con trai ta thật là cự