Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.

không tiếng động lui ra, bà mới thở dài: "Con là vì ta, mới biến thành bộ dáng này, nhiều năm con đều âm thầm liên lạc với Hàn Ngọc Sanh kia, chẳng lẽ yêu thích hắn sao?"
Nhu phi rũ mắt nói: "Huyên Nhi chỉ cảm thấy hắn cũng là người đáng thương không nhịn được ra tay tương trợ thôi, không có ý khác."
"Đáng thương?" Tô Lưu Cẩn kêu nhỏ một tiếng: "Một mình sống ở trên đời này, ai không đáng thương." Bà sâu sắc nhìn nàng: "Sư thúc đã đưa thuốc đến, vật từ trong tay ông ta đưa ra tự nhiên không giống người thường, đồ bạc bình thường khó có thể kiểm tra, ta bảo người khác đi làm, con không phải cần phải nhúng tay." Nhu phi kinh ngạc đưa mắt lên nhìn, khẽ gọi: "Thái hậu!"
Tô Lưu Cẩn quay đầu không hề nhìn nàng nữa: "Chỉ có nàng ta, không được. Qua lần này, con và Thanh nhi, ta sẽ không xen vào nữa."
Thượng Quan Mạn được Hồng Phi hộ tống hồi cung cũng không thấy Hách Liên Du ở hành cung, chỉ thấy một ma ma trung niên đứng cúi đầu, áo lụa màu trắng, tóc đã hoa râm. Nàng cũng không chú ý, một mình vào điện, chỉ nghe sau lưng có người nghẹn ngào mở miệng: "Điện hạ!" Nàng bỗng nhiên dừng chân, thoáng chốc máu vọt lên cổ họng, như muốn lao ra phổi, nàng kinh ngạc xoay mặt, lẩm bẩm dường như không tin: "Cô cô."
La cô che mặt cực vui mà khóc: "Thật tốt quá, điện hạ, người không sao, lão nô đây chết cũng có thể nhắm mắt." Hai người mấy năm gặp lại lần nữa, tự nhiên có nhiều chuyện phải nói. Thượng Quan Mạn hỏi bà đi đâu, La cô nói đến Liễu Nguyên ủy. Nguyên là sau khi Thượng Quan Mạn đi, Hách Liên Du liền đưa bà đến bên ngoài cung, để tránh bị hại, cũng vụng trộm tìm kiếm các đế cơ lưu lạc dân gian. May mắn trước có Hách Liên Du âm thầm che chở, mấy đế cơ trừ ngày nghèo khó chút, cũng không chịu bao nhiêu khổ sở, có người đã có gia đình, cũng không muốn trở lại trong cung, ngược lại La cô nói đến Chiêu Dương thì chợt thở dài: "Chiêu Dương điện hạ điên điên khùng khùng, may mắn có Phạm phò mã chăm sóc không xa không rời, không nghĩ tới Phạm phò mã này là người tốt có tình có nghĩa." Thượng Quan Mạn nghe vậy mỉm cười. Lúc này La cô mới chú ý tới vết thương trên tay nàng, vốn là Hồng Phi đã phái người băng lại, La cô vẫn không chịu, lấy thuốc trị thương băng bó lần nữa, nhất thời hơi lâu, La cô vỗ tay một cái: "Xem lão nô này, quên nói với điện hạ, bệ hạ chờ điện hạ ở Kim Loan điện!"
Cửa cung nặng nề mở ra, nàng kéo váy đi vào, trong điện Kim Loan u ám trống trải, chỉ thấy cột vàng ròng nặng nề, vô số khung trang trí lưu ly vàng dọc theo ghế ngọc. Hách Liên Du mặc áo gấm màu lam ngồi thẳng trên bảo tọa, ánh sáng đen tối chiếu hình dáng thâm thúy của hắn, hắn mỉm cười đưa tay với nàng: "Mạn nhi."
Nàng ngẩng mặt bước lên bậc, giơ tay đặt tay vào trong lòng bàn tay hắn, hắn nắm tay, con ngươi trầm xuống: "Bị thương?" Chân mày bỗng chốc nhíu lại, mắt thấy sắp nổi giận, Thượng Quan Mạn khẽ cười nói: "Là thiếp không cho bọn họ nói cho chàng biết, chỉ là một chút vết thương nhỏ." Hắn quay mặt lại đôi mắt mang trách cứ, nàng đã đến trước mặt, ngồi xuống bên cạnh nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn, nhắm mắt nói: "Có chàng ở đây, tổn thương bao sâu thiếp cũng không thấy đau."
Vẻ mặt hắn hơi hòa hoãn, chợt duỗi ngón nắm chóp mũi của nàng, cười nhẹ: "Uh, miệng ngọt không ít." Cũng khó nén nụ cười trên mặt. Nàng cười yếu ớt: "Nếu ngũ lang thích nghe, thiếp ngày ngày đều nói được không?" Trong tròng mắt thâm thúy của hắn đầy tràn nụ cười, nhưng làm mặt lạnh: "Lá gan cũng lớn rất nhiều." Nhìn nàng cười, chỉ cảm thấy như hoa lan trong đình, cúi người liền hôn xuống, nhớ tới giễu cợt vừa rồi của nàng, ác ý khẽ cắn, nàng ưm một tiếng thật nhỏ, thân thể hắn cứng lại, ánh mắt nhìn nàng tối dần, nói giọng khàn khàn: "Mạn nhi, nàng đang đùa với lửa."
Nàng vội che môi, trên má ửng đỏ, ánh mắt lóe lên nhìn chung quanh: "Khi nào chúng ta lên đường, Yêu nhi chờ lâu sẽ sốt ruột đó."
Hắn nhìn nàng hài hước nhíu mày: "Tất nhiên làm xong chuyện nên làm mới đi."
Nàng che môi ha ha cười khan: "Vậy chúng ta trở về đi thôi."
Con ngươi của hắn tối lại, giọng khàn khàn nói: "Đã muộn rồi!" Lật người liền đè nàng ở phía dưới, trên ghế vàng ròng, khó khăn lắm hai người mới ngồi vừa. Ấm áp trên người hắn cách xiêm áo truyền tới, lửa từ dưới bụng quanh co đốt lên, nàng không kìm hãm được lui về sau, liền đụng phải rồng bay tường vân khắc trên ghế, đầu ngón tay như bị phỏng, dồn dập thấp giọng hô: "Nơi này được sao?"
Đầu ngón tay thon dài của hắn vừa cởi đai áo nàng, vừa cười nhẹ: "Ta sớm muốn thử một lần ở chỗ này." Nàng nghe vậy tựa như giận tựa như cười, một mạt đỏ ửng nhộn nhạo dưới mắt, lông mi dài như phiến che giấu đôi con ngươi đen, mê ly như u hồ trong bóng đêm, quyến rũ làm cho tâm thần người rung động. Đầu ngón tay hắn chuyển đến trước ngực nàng, thân thể nàng run lên, nhu tình vạn phần, khàn giọng gọi: "Ngũ lang."
Trong mắt hắn rừng rực cúi người hôn lên cánh môi đỏ tươi của nàng, búi tóc tán lạc, quanh co xõa trên ghế, mười ngón tay đan xen, hắn động thân tiến vào, nàng dồn dập thở dốc, vươn tay leo lên đầu vai hắn, dù