Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2128 lượt.
ng hết hơi sức ôm chặt hắn, tiếng rên rỉ bị đè nén truyền tới bên tai hắn thật rõ: "Chàng có trách thiếp không, thiếp nói chậm... ba năm, thiếp cũng nguyện cùng ngũ lang bạc đầu chẳng xa nhau." Thân thể hắn cứng đờ, chỉ động thân tiến vào sâu hơn, nàng đột ngột ôm chặt hắn, móng tay đâm vào đầu vai hắn, dồn dập rên rỉ thở dốc dây dưa, tất cả đắm chìm ở trong dục vọng vô tận.
Tộc Hách Liên giỏi chuyện chăn gối hưởng lạc. Hách Liên Du mặc dù không có thói quen cổ quái kia, lại thừa kế sự dũng mãnh của tộc, trên giường yêu cầu nhiều lần, nàng kiệt sức liên tiếp cầu xin tha thứ, hắn đưa tay đỡ nàng lên cau mày: "Thân thể này hơi yếu, nên bồi bổ tốt lên mới được." Nàng sức cùng lực kiệt, hơi sức nói chuyện cũng không còn dư lại, chỉ vô lực nhìn chằm chằm hắn, không ngờ hắn ác ý cười một tiếng, nói: "Oh, luyện tập nhiều hơn mới phải." trên mặt Thượng Quan Mạn nhất thời nửa trắng nửa đỏ, nghiêng đầu đi không để ý tới hắn, hắn mới cười thôi.
Mắt thấy sắp đến bình minh, hai người chỉ sợ bị bách quan chiêm ngưỡng, thừa dịp bóng đêm hồi cung. Thượng Quan Mạn tham ngủ, lại mệt mỏi vô cùng, vừa dính vào gối ngủ, Hách Liên Du ở bên tai nàng dặn dò: "Tất cả đã xử lý thỏa đáng, ta đi nói với mẫu thân sau đó chúng ta có thể lên đường."
Nàng yếu ớt mở miệng: "Không bằng thiếp cũng đi gặp mẫu thân, cần gì làm lớn lên như thế." Thần sắc hắn ngưng đọng, chậm rãi kéo chăn gấm lại cho nàng, nói: "Không cần."
Hách Liên Du đến tẩm cung của Tô Lưu Cẩn, Tô Lưu Cẩn ngồi ở trước bàn trang điểm trang điểm, cung nữ chải tóc thấy hắn đi vào, muốn hành lễ, lại bị hắn không tiếng động cản lại, cung nữ khắp mọi nơi đều lui xuống. Hách Liên Du nhận lấy lược sừng tê giác kia, nâng một nhúm tóc đen của bà lên, nhẹ nhàng chải.
Tô Lưu Cẩn nhìn chằm chằm bóng dáng thon dài trong gương đồng, không khỏi dịu dàng cười: "Lại nói, lần trước Thanh nhi chải tóc cho ta, đã là chuyện mười mấy năm trước rồi, Thanh nhi, con còn nhớ rõ không?"
Hách Liên Du thấp nói: "Nhi thần nhớ, khi đó nhi thần sắp đi tới Tiền Tần, trước khi đi đã chải tóc cho mẫu thân."
Tô Lưu Cẩn cười nói: "Quả nhiên thời gian thấm thoát thoi đưa, hôm nay, con đã có hài nhi của mình." Nói xong hơi ngẩn ra, giống như nhớ lại chuyện mất hứng gì, mỉm cười ở khóe môi chìm xuống, ánh mắt của Hách Liên Du chớp tắt: "Mẫu thân vẫn không bỏ được sao?"
Nụ cười của Tô Lưu Cẩn ngưng tụ: "Con bảo ta để xuống, được, ta cho con giữ nàng bên cạnh, nhưng con nhất định phải lập Huyên Nhi làm hậu." Đốt ngón tay của hắn cứng đờ, chậm rãi thả lược sừng tê giác kia lên bàn trang điểm lại, nhẹ nói: "Chuyện này không cần nói nữa, nhi thần có việc trong người, xin được cáo lui trước."
Tô Lưu Cẩn cất giọng kêu lên: "Thanh nhi!"
Thân ảnh của hắn đã xuyên qua cửa cung nặng nề, dần dần không còn thấy nữa.
Bỗng nhiên ngoái đầu nhìn lại, Tô Lưu Cẩn hỏi: "Đã đưa chưa?" Đại cung nữ đáp: "Vâng"
Như đến cuối xuân, mới tháng năm đã cảm thấy hơi nóng, Thượng Quan Mạn mới tắm rửa cảm thấy mát mẻ rất nhiều, chỉ khoác áo khoác trắng thuần rộng thùng thình, tóc dài xõa vai, cách đồ trang trí, như có người đi vào, ở bên ngoài mỉm cười mở miệng: "Điện hạ, bệ hạ bảo nô tỳ mang canh tới cho điện hạ bổ dưỡng thân thể."
Oh. Bổ dưỡng thân thể, chợt nhớ tới ban đêm mông lung hình như nghe hắn hài hước mở miệng: " Thân thể này hơi yếu, nên bồi bổ tốt lên mới được." Trên má bỗng dưng nóng bỏng, âm thanh nhàn nhạt: "Đặt ở đó đi." Cung nữ bên ngoài nói nhỏ một tiếng: "Vâng" không tiếng động lui xuống. Nàng từ từ đi ra ngoài điện, quả thấy trên bàn con chân cao kế bên đồ trang trí có đặt một chén canh ngân nhĩ, muỗng bạc nghiêng đặt ở trong canh. Nàng không nhịn được bưng lên, đầu ngón tay cầm muỗng uống từng muỗng từng muỗng, môi luôn mỉm cười.
Mặt trời chuyển qua, xuyên qua bức rèm che mịn, cái bóng lướt lên mặt nàng, chắc là ánh nắng quá mức chói mắt, trong nháy mắt nàng chỉ cảm thấy mơ hồ, lò hương sơn đỏ khắc hoa trước mắt dần dần mơ hồ. Tay nàng buông lỏng, đặt chén canh qua một bên, chỉ nghe đáy chén đụng vài lần. Một tiếng "phịch", trước mắt long trời lở đất, nàng lảo đảo đi vào trong nội thất, chưa đi vài bước, mềm nhũn ngã lên cái ghế bên cạnh.
Trong điện im ắng yên tĩnh, hắn một đường vào điện, cũng không có người thông báo, chỉ thấy Thượng Quan Mạn nhắm mắt tựa vào ghế, tóc đen hơi ướt, dính vào trên mặt, làn do trắng nõn càng thêm sáng bóng.
Hắn cười nhẹ: "Sao ngủ ở nơi này." Nghiêng người liền muốn ôm nàng vào trong giường, bên tai lướt qua đáy mũi nàng, hình như không cảm nhận được hơi thở ra vào. Thân thể hắn bỗng dưng cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, cong tay dò hơi thở của nàng, chỉ cảm thấy như nước lạnh rét căm căm đổ xuống, lạnh đến đáy lòng, ngón tay cong cong cũng không nhịn được run rẩy, hắn chậm rãi cúi đầu nhìn nàng.
Lông mi dài của nàng như cánh quạt, bên má nhàn nhạt đỏ tươi, bên môi chứa đựng nụ cười, giống như là ngủ thiếp đi.
Nhiệt độ ở đáy mắt hắn chết đi từng chút, cuối cùng hóa thành tảng băng đông lạnh, quay đầu, liền thấy canh ngân nhĩ chưa uống xong tr