Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.
cười nói: "Tử Thanh thật xinh đẹp." Nụ cười kia lại cứng ngắc.
Hách Liên Du cực bình tĩnh gật đầu: "Đa tạ Điện hạ."
Thái tử "Hừ" một tiếng, xoay người xuống ngựa mang theo Thái Tử Phi xuống, chúng cung nữ liền hoàn hồn, đều vội đỡ lấy Chiêu Dương. Chiêu Dương đã vô lực tê liệt ngã xuống trong ngực Hách Liên Du ở dưới ngựa.
Sắc mặt Thái Tử Phi cực kỳ tái nhợt. Hai đầu gối vẫn đứng thẳng tắp, độc lập bên cạnh. Thượng Quan Mạn nói với cung nữ bên người Thái Tử Phi một tiếng: "Đi vắt khăn."
Hồi lâu lại không có tiếng hồi đáp, sắc bén nhìn lại, cung nữ đang nhìn qua Hách Liên Du đứng ở trong đám người, ngây dại. Con mắt Thượng Quan Mạn quét qua, cuối cùng cung nữ mặt đỏ ửng khắp qua bên tai, tiếng yếu ớt như muỗi nói: "Vâng" rồi che mặt đi.
"Tam ca."
Thanh âm nàng mềm mại dễ nghe, làm cho lòng người bỗng dưng nóng lên, mặt thái tử có xấu hổ, lại không muốn nhìn thẳng nàng. Thượng Quan Mạn chỉ là mỉm cười: "Ta và hoàng tẩu xuống dưới nghỉ tạm một lát."
Thái tử thấy nàng tươi cười cũng không có ý nhạo báng, lại thập phần ấm áp, trong nội tâm hơi thích, trong tay áo không tự giác cầm chùm tua đỏ, rồi lại cảm giác không vui, hàm hồ "Ừ" một tiếng, sắc mặt không thay đổi.
Ngũ hoàng tử thấy thái tử muốn đi gấp, ỷ vào rượu còn sót lại ồn ào: "Không được không được, cuộc đua này thắng rất không thú vị, Tam ca nguyện thua cuộc, phải thắng mới đúng."
Thái tử ngược lại chẳng hề để ý quay đầu lại: "Tử Thanh muốn cái gì, nói với cô là được."
Hách Liên Du cười nhạt: "Nào dám đòi Điện hạ ban thưởng "
Thái tử bực bội mở miệng: "Nếu ngươi mở miệng nói với cô, cô còn đổi ý sao."
Ngũ hoàng tử cũng cười ha ha: "Tam ca đã nói hùng hồn như thế, Tử Thanh ngươi nên cẩn thận suy nghĩ mới đúng." Duy gặp Hách Liên Du nheo mắt, giống như cười mà không phải cười, lại làm như thuận miệng nói: "Vi thần thấy chuỗi ngọc của Điện hạ cũng không tệ, chẳng hay ban cho vi thần được không."
Thượng Quan Mạn nguyên bản đỡ Thái Tử Phi đi chỗ khác nghỉ tạm, nghe vậy bước chân đột ngột dừng lại nhíu mày. Thái Tử Phi cũng không nghe được, chỉ kinh ngạc nhìn nàng. Nàng mỉm cười, giấu thần sắc tiếp tục đỡ nàng đi xa.
Thái tử khẽ giật mình, mới thấy chùm tua đỏ nắm trong tay chẳng biết lúc nào lộ ra ngoài tay áo, cẩm y xanh thẫm, nổi bật lên màu đỏ như ánh sáng trong nước, nhịn không được liền hung hăng nắm chặt, lạnh lùng chằm chằm hướng Hách Liên Du. Ngũ hoàng tử không rõ ý tưởng giễu cợt: "Tử Thanh, ngươi cũng quá nhỏ nhặt, chỉ muốn cái chuỗi ngọc của Tam ca..." Bỗng dưng phát hiện sắc mặt thái tử phẫn nộ, cuối cùng không lên tiếng.
Thất hoàng tử tao nhã cười mở miệng: "Chuỗi ngọc này chỉ sợ là vật Tam ca yêu mến, quân tử không đoạt đồ mà người ta thích, Tử Thanh ngươi sợ là xin sai rồi."
Hách Liên Du kinh ngạc nhíu mày, cười nói: "Nếu là như vậy, ngược lại vi thần cần bồi tội mới phải."
Thái tử lại bị đâm trúng chỗ hiểm, chợt cảm thấy chuỗi ngọc phỏng tay, hung hăng ném qua: "Cầm lấy đi!" Cũng không quay đầu lại đi nhanh.
Chúng hoàng tử hai mặt nhìn nhau, Thất hoàng tử cũng kinh ngạc: "Chẳng lẽ là ta nói trúng sao?"
Hách Liên Du nắm chùm tua đỏ cười yếu ớt: "Chỉ sợ là nói trúng rồi."
"Vậy ngươi còn muốn lấy..."
Thoáng nhìn thần sắc Hách Liên Du hiểu rõ, Thất hoàng tử hối tiếc vỗ cái trán: "Tử Thanh, ngươi hại ta." Chúng hoàng tử cười ha ha: "Khó được thấy thất đệ cũng có thời điểm lỗ mãng."
"Cút ngay!"
Chiêu Dương nổi giận đùng đùng về điện, nô bộc trong điện sợ tới mức liên tiếp lảng tránh, có cung nữ bưng canh tĩnh tâm lên, nàng một tay hất ra, thảm đỏ trải trên mắt đất bỗng trở nên bừa bãi.
Chiêu Dương hận đến cắn răng: "Mặc dù là tiện nha đầu bị hủy mặt, ta cũng cảm thấy nàng đang câu dẫn Tử Thanh." Nàng một tay giật tiểu cung nữ quỳ gối một bên, trầm mặt nói: "Ngươi nói, hắn vì sao cố tình muốn chuỗi ngọc tiện nhân kia cho Tam ca?" Tiểu cung nữ nào biết việc trong đó, chỉ sợ tới mức lắc đầu liên tục. Chiêu Dương liền nhổ một cây trâm vàng đâm lên vai nàng: "Tiện nhân, ta cho ngươi câu dẫn hắn." Tiểu cung nữ nước mắt liên liên, vốn lại không cam lòng khóc ra thành tiếng, thân thể đau run rẩy, máu chảy thấm phân nửa bả vai. Nội thị thấy thế liền đè lại nàng mang xuống. Đại cung nữ Lan Tịch bên cạnh cũng khuyên: "Điện hạ đừng giận tổn hại thân thể."
Chiêu Dương hung hăng quăng trâm vàng dính màu: "Các ngươi nghĩ biện pháp cho ta!"
Lan Tịch cười nói: "Điện hạ đừng vội, biện pháp vẫn có." Chiêu Dương tức nói: "Còn không mau nói." Lan Tịch mỉm cười, nói: "Lâm Quan Đế Cơ này sớm đã đến tuổi gả chồng, theo lý sớm nên gả đi. Hoàng hậu nương nương nhất thời chưa để tâm đến, mới trì hoãn đến giờ. Điện hạ nếu muốn trừ bỏ họa lớn trong lòng, liền tìm người đem nàng gả đi là được. Hách Liên Đại nhân giống như thần tiên, còn có thể muốn tàn hoa bại liễu sao?"
Chiêu Dương lập tức nét mặt tươi cười, nằm nghiêng trên giường gấm khanh khách cười không ngừng: "Ta muốn làm cho nàng gả cũng gả không vui vẻ gì." Thích thú phân phó: "Đi, tìm ngoại thần háo sắc vừa già vừa xấu, ta muốn chọn phò