Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342344
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.
boong boong!
Mấy tiếng phá âm lướt qua bóng đêm yên tĩnh, bên tai bất giác ong ong. Tu dưỡng của Hách Liên Du cực tốt, lông mày cũng không từng nhíu, trong mắt hắn biểu hiện hiểu rõ, bên mép hàm chứa nụ cười chế nhạo.
Nàng khẽ nghênh mặt, bàn tay trắng nõn phất qua, âm sắc bỗng nhiên chuyển tinh khiết.
Trong mắt hắn mới lộ ra một chút kinh ngạc, ngay sau đó cong môi, hơi tựa vào lan can, bưng ly rượu nhỏ mút nhẹ.
Một khúc Tiểu Trọng sơn[1'> .
Ly biệt tới làm cho người ta ứng phó không kịp, trong lòng nàng bỗng nhiên không còn, nhất thời chỉ nghe tiếng đàn hỗn độn vang ở tai bên ngoài ra không còn gì khác nữa. Đêm lạnh như nước, dây đàn rung động chỉ còn lại giọng nói, hồi lâu nàng mới tìm trở về thanh âm của mình, cười nhạt nói: "Đại nhân nói gì vậy, thương lành, tất nhiên phải đi."
Hắn chỉ ngưng mắt nhìn nàng.
Nàng nhẹ nhàng đảo mắt, tự nhiên không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Chỉ sợ sau một khắc khó có thể điều khiển, nàng đứng lên nói: "Ta đi thăm mẫu thân một chút." Xoay người chưa đi một bước, đã bị hắn hung hăng kéo trở về. Cầm kia ầm ầm một tiếng bị hất văng xuống đất, ngũ âm vang lên hỗn loạn trong tai. Sau một khắc nàng bị đè ở trên vách đỏ khắc hoa, màu sơn đỏ đậm phản chiếu gương mặt nàng tái nhợt. Hắn giữ chặt, chỉ cảm thấy da thịt đau đớn tê dại, trong bóng đêm vẻ mặt hắn lạnh lùng. Bởi vì uống rượu, hơi thở cũng mang theo một chút tinh khiết và thơm: "Cố Sung Viện bệnh vào lúc này, Mạn nhi đang muốn làm gì?"
Nàng sợ hãi cả kinh, sống lưng lạnh toát, chỉ cảm thấy trong nháy mắt sinh ra mồ hôi lạnh, cường tự mở miệng: "Mẫu thân bệnh nặng, Đại nhân không an ủi thì thôi, lại nói ra những lời này!"
Ánh mắt của hắn như đuốc, như muốn xé toạc da mặt nàng, tóm lấy ý đồ trần trụi của nàng đến trước mặt. Nàng nhất thời nhịp tim như trống, không ngờ hắn thở dài: "Mạn nhi đối với ta không có một tia lưu luyến sao?" Giọng nói trầm thấp mềm mại, tựa như cảm giác say triền miên, khiến cho trái tim nàng không khỏi run lên.
Nàng cũng không nhúc nhích, cười vui vẻ: "Đại nhân nên nhớ, Lâm Quan chỉ mong đợi Đại nhân đi, nào có thể nói là có lưu luyến." Nói xong sụp mắt nhìn xuống, lông mi dài rậm rung động, che giấu màu da tuyết trắng và chiếc môi đỏ mọng ướt át mềm mại.
La cô bên ngoài dường như nghe được động tĩnh, kêu một tiếng thật nhỏ trước cửa: "Điện hạ, người làm sao vậy?"
Thân thể nàng cứng đờ, nói nhỏ: "Ta không sao."
La cô chỉ ở bên ngoài cười: "Đã lâu không nghe người đánh đàn, lại là bản nhạc thương tâm như vậy, Điện hạ vẫn không nên đàn thì tốt hơn, thương thân."
Trong lòng nàng khởi xướng rung động, thanh âm cầm tùy tâm, La cô cũng có thể nghe ra thương tâm, vậy hắn... Nàng không dám nhìn hắn, hắn cũng cúi đầu xuống, cắn răng nghiến lợi ở bên tai nàng: "Lời Mạn Nhi nói ra, thật làm cho người ta hận vô cùng."
Nàng ngạc nhiên giương mắt, hắn đã cúi đầu xuống, môi mỏng của hắn hàm chứa mùi rượu ngọt cay, răng môi quấn quýt si mê, liền thấy mình cũng say. La cô ngoài cửa nghe nàng hồi lâu không trả lời, kêu: "Điện hạ?" Nàng kinh hãi muốn trả lời, chỉ bị hắn bóp chặt ngang lưng, nâng lên thật cao, thoáng chốc trời đất quay cuồng. Nàng ý loạn tình mê, hô hấp đã gấp, vẫn còn nhớ nhắc nhở: "La cô ở bên ngoài." Một tay áo của hắn phất tắt ánh nến, giọng nói trong đêm tối hơi có hổn hển: "Đừng quan tâm đến bà ấy!"
Nàng cười khẽ một tiếng, sau một khắc bị bao phủ trong nụ hôn bá đạo của hắn. La cô tựa như lại kêu một tiếng. Nàng chỉ còn nhớ đến nhiệt độ nóng bỏng như lửa của hắn, đầu ngón tay linh hoạt khơi dậy ngọn lửa trong thân thể nàng, sau đó cũng không nghe thấy gì nữa.
Môi của hắn phủ lên thân thể nóng bỏng tuyết trắng của nàng, đầu ngón tay của nàng luồn thật sâu vào tóc dài đen đậm như gấm của hắn. Màn gấm mỏng như cánh ve phất phơ như khói, như ở trong mộng, nhưng lại chân thật như vậy. Nàng ở phía dưới hắn nở nụ cười quyến rũ vì hắn, đột nhiên nghĩ dù là rơi vào bẫy của hắn, cũng cam chịu.
Kích tình tựa như nước lũ tràn đầy rồi rút lui, chỉ còn nỗi khiếp sợ. Màu sắc trắng trong thuần khiết tôn da thịt như tuyết của nàng, chỉ cảm thấy tựa như cũng nhuộm màu xanh, non mịn như sứ, điểm đỏ thẫm trên cánh tay đã sớm biến mất không thấy bóng dáng gì nữa. Không khỏi cau mày, nhẹ nhàng nâng tay che lại.
Hách Liên Du ôm đầu vai nàng cười nhẹ: "Nàng giấu nó làm gì."
Nàng oán giận nói: "Làm lại lần nữa sẽ phiền toái." Hắn chỉ mập mờ không rõ cười ở bên tai nàng: "Đúng là phiền toái." Bỗng nhiên cảm giác ra ý vị trong lời nói của hắn. Nàng thoáng chốc đỏ mặt, duỗi ngón tay hung hăng cào hắn, lưu lại năm vết ngón tay đỏ trên da thịt hắn. Hắn "A" một tiếng, trầm giọng cười nói: "Đỗ Minh từng nói với ta có loại công phu gọi là Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, ta còn không tin, hôm nay đã mở mang kiến thức." Hắn mới vừa nói xong, trước ngực lại bị đánh một cái, lồng ngực hắn theo tiếng buồn cười mà hơi rung, hơi thở chôn ở cần cổ nàng, nhiệt nóng: "Không bằng phiền toái lần nữa." Nàng đỏ mặt mang ý cười, quay người quay mặt qua chỗ khác, kéo lọn tóc đen đậm của hắn cu