Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.
a tôi nhiều, cho nên phải bôi thuốc gì đó đúng không?"
Trước đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc của người dối diện, đầu cô càng lúc càng cúi thấp hơn.
Khi cô ngẩng đầu lên nhìn, trong thư phòng đã chẳng còn ai ngoài cô cả. Chết tiệt, tên đáng ghét đó toàn đi lại lặng lẽ đến mức không gây ra bất cứ tiếng động nào, thích đi là đi, chẳng thèm báo trước lấy một tiếng, để mặc cô ngồi một mình trong này như một con ngốc. Hàn Tú xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu nữa.
Vừa bước ra khỏi thư phòng, cô đã nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm. Hàn Tú bỉu môi, đúng là uổng công cô đã tỏ vẻ thành khẩn khi ngỏ ý muốn bôi thuốc cho anh, kết quả thì hay rồi, Tiểu Thất không nói tiếng nào, chạy vào đi tắm trước. Cô lè lưỡi làm mặt xấu rồi đi sang phòng khách.
Hàn Tú nằm trên sô pha xem chương trình giải trí, mới được mười phút, cô đã cảm thấy không mấy hứng thú. Đúng lúc cô đang chuẩn bị đi vào phòng ngủ để lên mạng thì cửa buồng tắm bật mở. Mái tóc ướt đẫm, phía trên cởi trần, mặc chiếc quần đùi bãi biễn mà cô mua cho lần trước, Tiểu Thất bước ra.
Hàn Tú kinh ngạc tới mức há hốc miệng, ngây người nhìn anh.
Dù đã từng trông thấy cơ thể thương tích chằng chịt hay những vết thương đang lên da non của anh, nhưng cho đến tận bây giờ, khi một lần nữa bắt gặp anh trong bộ dạng này, ánh mắt của cô vẫn không khỏi bị thu hút bởi thân hình tuyệt đẹp đó.
Ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn trắng nhỏ trên lối đi vào phòng tắm đang bao phủ lên cơ thể anh. Vào giây phút ấy, dường như những vết sẹo mờ mờ trên trên người Tiểu Thất đã biến đi hết, không để lại một vết tích nào. Đứng ở nơi tranh tối tranh sáng, dáng hình anh lúc này khiến người khác có cảm giác mơ hồ, thiếu tính chân thực.
Khi Tiểu Thất từ từ tiến về phía cô, ánh mắt của Hàn Tú bất giác di chuyển theo bước chân anh. Mãi tới khi anh đã đứng trước mặt, khẽ gọi cô một tiếng, cô mới lấy lại được hồn phách.
Thẹn thùng quay đầu về phía khác, Hàn Tú mím chặt môi, nói: "Anh lại muốn giở trò đồi bại hả? Anh quên mất qui định khi ở đây rồi phải không? Điều đầu tiên là cấm ăn mặc thiếu vải, giở trò lưu manh."
"Không phải cô nói sẽ bôi thuốc giúp tôi sao?"
Phải rồi! Mặc áo thì làm sao mà bôi thuốc được chứ? Một lời giải thích hết sức hợp tình hợp lý, được nói bằng một ngữ điệu vô cùng bình thản mà lại khiến cô cảm thấy lỗ tai mình như bị ai đó chọc thẳng vào!
Hàn Tú không nói nên lời. Đúng là "đầu óc ngu si, tứ chi phát triển"! Nghe cô bảo sẽ bôi thuốc cho, con người đơn giản đó liền không nói năng gì, chạy ngay đi tắm. Xem ra Hàn Tú đã bị hạ gục triệt để bởi lối tư duy thẳng băng của anh mất rồi!
Nụ hôn đầu vụng về
Từ sau sự kiện "quả bí đao miễn phí", Hàn Tú tự thấy mình quá thiếu lương thiện nên hàng ngày, cô đều đưa cho Tiểu Thất một khoản tiền để đi chợ, mua thức ăn. Được mấy hôm, nhận thấy chuyện đưa tiền nhỏ giọt từng ngày thật phiền phức, Hàn Tú để luôn mấy trăm đồng ở nhà cho anh dùng những lúc cần thiết. Thế nhưng số tiền đó gần như mọc rễ tại chỗ, nằm im bất động, chẳng hao hụt gì. Khi cô thắc mắc thì Tiểu Thất trả lời rằng anh vẫn chưa tiêu hết. Hàn Tú không mấy tin, nghi hoặc nhìn anh một hồi lâu rồi lại ngại, không hỏi gì nữa. Cuối cũng chỗ tiền mấy trăm đồng kia cũng thiếu đi một tờ, lúc đó cô mới thấy an tâm hơn.
Giống như mọi ngày, cuộc sống cứ trôi qua một cách bình lặng.
Bây giờ, Hàn Tú không còn "giăng hàng rào bằng dây thép gai" để đề phòng Tiểu Thất nữa, mọi việc giữa họ đều đã xuôi chèo mát mái rồi. Mối quan hệ hiện tại giữa anh và cô có thể hình dung theo ca từ của bài hát Không làm được người tình thì trở thành bạn bè.
Tiểu Thất là một người cực kỳ yên lặng, khi anh xem ti vi ngoài phòng khách, cô chỉ nghe thấy tiếng ti vi mà thôi, rất khó để cảm nhận được sự tồn tại của anh. Mấy lần, tưởng Tiểu Thất quên tắt ti vi, cô đang định bước lại gần thì nhận ra anh đang nằm trên sô pha, chăm chú theo dõi. Vừa nhìn lên màn hình, Hàn Tú bỗng giật giật khóe miệng, cô những tưởng tiêu chuẩn xem ti vi của anh đã được nâng lên một tầm cao mới, ai dè càng ngày, nó càng sa sút. Không biết từ lúc nào, anh lại chuyển sang thích mấy bộ phim Hàn sướt mướt. Cho dù đó là phim điện ảnh hay phim truyền hình, chỉ cần là của Hàn Quốc, anh sẽ không bỏ sót một tập nào. Ngay cả chồng đĩa DVD phim cô mua ở ven đường cũng bị anh lấy ra, bật lên, xem bằng hết mới chịu thôi. Sở thích của anh đúng là khiến người khác khó lòng hiểu nổi.
Hàn Tú không nhịn được liền nói: "Xin anh đấy, khi điều chế thứ thuốc cao này, anh có thể cải tiến kĩ thuật được không? Không cần hương thơm nức mũi nhưng ít nhất cũng phải không còn mùi hôi nữa."
Anh có vẻ không đồng tình, điềm đạm trả lời: "Nếu cô có thể chịu được mùi hôi của nó, ngày nào cũng chăm chỉ đắp lên mặt thì cô sẽ sở hữu làn da vừa mềm mại như em bé vừa trắng trẻo, mịn màng như hoa đấy!"
Khóe miệng Hàn Tú khẽ giật giật. Xem ra dạo này, Tiểu Thất đã xem quá nhiều quảng cáo mĩ phẩm trên ti vi rồi!
Loại thuốc cao này thứ