Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341944
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1944 lượt.
àn Tú thầm nghĩ, liệu có phải cả đêm qua, anh không hề chợp mắt?
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên giữa buổi sáng tĩnh lặng, Tiểu Thất bèn rút di động trong túi ra nghe, mất giây sau, anh nói: "Tôi xuống ngay bây giờ đây, cảm ơn chị", rồi tắt máy, sau đó quay sang bảo Hàn Tú: "Chị Alice đang chờ chúng ta ở dưới lầu."
"Hả? Tại sao chị ấy lại ở đó?"
"Cứ xuống trước rồi nói sau!"
Hàn Tú nhìn Tiểu Thất với ánh mắt vô cùng kinh ngạc, đến tận tối qua, cô mới biết là anh có bố nuôi, không thể ngờ rằng ông ấy lại là người như vậy. Chẳng lẽ chuyện anh bị thương tích toàn thân vào hai tháng trước là có liên quan tới người bố nuôi đó sao?
Tiểu Thất nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn chị. Sau khi giải quyết xong chuyện này, tôi nhất định sẽ dốc toàn tâm toàn lực nghiên cứu, điều chế ra sản phẩm mới cho công ty."
"Tôi chỉ đợi câu nói này của cậu thôi. Thế nhé, tôi đi trước đây". Alice mỉm cười, vẫy tay chào hai người rồi ngồi vào ô tô.
Khi chiếc xe biến mất khỏi tầm mắt, Hàn Tú mới ngập ngừng nói: "Bố nuôi anh... ông ấy..."
"Em có nhớ bản tin tức lần trước phát trên ti vi không? Về đường dây buôn bán người ấy!". Giọng nói của anh rất nhỏ, giống như phải rất cố gắng mới cất tiếng lên được vậy.
Hàn Tú mở to mắt, không dám tin vào những gì vừa được nghe.
"Ông không hề tham gia vào việc buôn bán người, ông chỉ là một người điên nghiên cứu động thực vật mà thôi."
Một người mê mải nghiên cứu thử nghiệm đến mức ngoài nghiên cứu ra thì trong mắt không còn thấy bất cứ thứ gì, không phải là điên thì là gì nữa? Đến khi tỉnh ngộ thì quay đầu lại, vô tình trở thành một gã dao phủ bàn tay thấm đãm máu người, đến vợ và con gái cũng đã rời bỏ ông mà đi, lẽ nào người đó không phải là kẻ điên?
Hàn Tú động viên anh: "Chúng ta cứ đến bệnh viện não khoa thành phố xem sao đã! Nếu không được gặp bố nuôi của anh thì chúng ta có thể tìm bác sĩ, hỏi thăm tình hình của ông mà."
"Ừ". Tiểu Thất gật đầu. Cho dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng muốn gặp lại giáo sư Trương một lần.
(3)
Khi đến bệnh viện, Tiểu Thất hoàn toàn không có ý định đi tìm người bạn bác sĩ của Alice.
Hàn Tú đọc được suy tính của anh. Người bạn của Alice chưa chắc đã giúp họ gặp được người cần gặp mà còn có thể đem đến cho họ một số rắc rối không cần thiết. Cô bèn nói: "Nếu anh thấy không tiện thì khúng ta thử ra hỏi xem bố anh ở phòng nào. Anh đợi một chút, em sẽ đi hỏi. Anh đưa danh thiếp của bạn chị Alice cho em!"
Tiểu Thất đưa danh thiếp cho Hàn Tú, nói khẽ: "Em đừng nhắc đến cái tên Trương Đồng Ân nhé!"
"Vâng". Hàn Tú cầm tấm danh thiếp rồi đi về phía quầy lễ tân.
Tới nơi, Hàn Tú liền hỏi cô y tá trực ban rằng bác sĩ Mã Tuấn Hoa – cái tên in trên danh thiếp – đang ở đâu và được biết, bác sĩ Mã hiện đang ở khu phòng bệnh số mười của bệnh viện.
Hàn Tú cảm ơn cô y tá rồi quay trở lại bên cạnh Tiểu Thất, nói: "Bác sĩ Mã đang ở khu phòng bệnh số mười. Có lẽ..."
Cô đang định nói rằng bố nuôi của anh có thể đang ở đó, nhưng bị anh ngắt lời: "Đi thôi!"
Hai người đi thang máy lên khu phòng bệnh số mười, vừa bước ra khỏi thang máy, Hàn Tú ngay lập tức cảm thấy không khí ở đây có gì đó không ổn.
Đi qua một phòng bệnh, cô nhìn thấy mấy vị bác sĩ mặc áo Blouse trắng đang đứng vây quanh một bệnh nhân, người đó không ngừng hò hét đến lạc cả giọng, một lúc sau lại nghe thấy tiếng thét lên trong hoảng loạn.
Đột nhiên có một bệnh nhân nam lớn tuổi từ đâu nhảy xổ đến chỗ hai người, giơ một con búp bê ra trước mặt Hàn Tú rồi nũng nịu nói: "Chị ơi, chị chơi cùng em nhé!"
Hàn Tú sợ hãi tới mức ôm chặt lấy cánh tay của Tiểu Thất, không dám động đậy.
Trong khi đó, Tiểu Thất vẫm bình tĩnh như không, nhẹ nhàng nói: "Hóa ra bác tên là 438, tôi là 074. Người bạn nhỏ của bác trông rất đáng yêu, tên nó là gì vậy?"
Bệnh nhân mang áo số 438 giơ cao con búp bê và nói: "Nó không phải là bạn tôi mà là con trai tôi, tên nó là Đậu Đậu. Cậu thấy nó có đẹp trai không? Con tôi là chàng thanh niên đẹp trai nhất trong khu nhà đấy!"
Hàn Tú chăm chú nhìn người đàn ông có dáng người béo tròn, khuôn mặt phúc hậu, hiền lành đối diện, ông ấy cũng phài năm sáu chục tuổi rồi, đáng lẽ đã đến lúc an hưởng tuổi già, con cháu quây quần xung quanh, vậy mà nay lại là một bệnh nhân tâm thần, thật là đáng thương.
"Con của bác đúng là rất đẹp trai". Tiểu Thất nói rồi ngồi xuống, cùng nghịch con búp bê với người kia.
Hàn Tú không hiểu rốt cuộc Tiểu Thất đang muốn làm gì nhưng nhìn cách anh chơi đùa cùng người đàn ông đó, cô biết rằng anh rất chân thành. Hình ảnh ấy đã làm rung động trái tim cô, khiến cô gạt bỏ được nỗi sợ hãi, nhanh chóng ngồi xuống, chơi búp bê với họ, thỉnh thoảng cũng góp vui vài câu.
Khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau, đột nhiên Tiểu Thất hỏi: "Bác có nhìn thấy một người tóc đã bạc gần nửa, đeo một chiếc kính gọng đen, chỗ này có một nốt ruồi đen, lúc cười thì trông miệng như thế này không?". Anh chỉ vào phía góc trái trên miệng mình rồi nhếch mép cười.
Lúc đầu, người đó ngây ra, sau đó sợ hãi, ôm chặt lấy con búp bê của mình