Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341811
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.
, ngồi nép vào một bên, run rẩy nói: "Tôi sợ lắm, tất cả bọn họ đều mang theo súng, không cho chúng tôi lại gần. Đậu Đậu của tôi cũng rất sợ hãi, vừa nhìn thấy bọn họ là khóc ngay."
Tiểu Thất nghe thấy lời ông bệnh nhân nói, cố nén sự kích động trong lòng, vẫn rất bình tĩnh hỏi tiếp: "Vậy ông ấy ở tầng này sao?"
Người bệnh nhân kia chỉ về phía Tây của tòa nhà, ghé sát vào tai anh, thì thầm: "Ông ấy ở chỗ có chiếc cửa màu xanh lá cây ấy, trước cửa đang có hai tên yêu quái đứng, tay yêu quái có cầm súng đấy!"
"Cảm ơn bác. Bác và Đậu Đậu đều là người tốt. Để hôm khác có thời gian, tôi sẽ chơi với bác và Đậu Đậu lâu hơn nhé!". Tiểu Thất mỉm cười rồi quay sang nhìn Hàn Tú, khẽ gật đầu.
Hàn Tú thực sự bái phục Tiểu Thất khi anh có thể chơi cùng một người bệnh hơn một tiếng đồng hồ để gặng hỏi tin tức về bố nuôi mình. Cô cứ tưởng là anh thực lòng muốn chơi đùa cùng người đó, ai ngờ việc này là một phần của kế hoạch đã được vạch sẵn trong đầu anh.
"Việc anh giả vờ như vậy xem ra không tốt lắm đâu."
"Anh thực lòng muốn chơi cùng bác ấy, hỏi thăm tin tức chẳng qua là tiện thể thôi". Tiểu Thất mỉm cười, nắm tay Hàn Tú, đi về phía Tây.
Từ xa, hai người đã nhìn thấy một cảnh sát đứng trước căn phòng ở trong cùng.
Hàn Tú thấy tim mình đang đập liên hồi. Ngoại trừ vài lần lén lút rải tờ rơi quảng cáo trong các tòa nhà cao tầng, cô chưa bao giờ là những chuyện "ám muội" kiểu này.
Cô chẳng dám nhìn ngó xung quanh. Cảm nhận được sự lo lắng của Hàn Tú, anh khẽ nói: "Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Nếu không thể gặp được bố nuôi của anh thì chúng ta sẽ quay về."
Tiểu Thất thu lại ánh mắt rồi cũng cúi đầu xin lỗi đồng chí cảnh sát: "Xin lỗi anh vì hành động bồng bột của bà xã tôi."
Nghe thấy giọng nói trầm ấm của anh khi gọi ba tiếng "bà xã tôi", Hàn Tú liền đỏ bừng mặt lên.
Một người cảnh sát khác chợt đi qua, hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Vị cảnh sát kia nói: "Không có chuyện gì cả, họ tìm nhầm phòng bệnh ấy mà."
Tiểu Thất cầm tay Hàn Tú, xin lỗi hai vị cảnh sát kia một lần nữa rồi mới rời đi.
Vừa bước được vài bước, họ nghe thấy từ phòng bệnh vọng ra một tiếng hát. Hàn Tú không hiểu những câu hát ấy có nghĩa là gì. Càng về sau, âm thanh phát ra càng lớn, nghe rất hỗn loạn. Các bác sĩ, y tá lập tức chạy đến căn phòng đó.
Khi vào trong thang máy, Hàn Tú mới hỏi: "Anh đã nhìn thấy bố nuôi của mình chưa? Người hát lúc nãy là ông ấy phải không? Ông ấy hát bài gì vậy? Em không hiểu được."
Tiểu Thất gật đầu: "Ừ, đúng là bố nuôi của anh đấy. Ông ấy vừa hát một bài hát của người da đỏ, đại ý là: "Ngồi trên thảo nguyên xanh bao la, nhìn bông hoa nguyệt quý trước mặt đang nở rộ, tôi đợi chờ người trong lòng đã mong mỏi bấy lâu...". Đang nói, anh đột nhiên ngừng lại, im lặng một lát rồi bảo: "Chúng ta ngồi xuống thảm cỏ dưới nhà ngồi một lát đi!"
Bài hát vừa nãy là thông điệp của giáo sư Trương nhắn cho anh.
Tiểu Thất kéo Hàn Tú đi quanh bệnh viện để tìm hoa nguyệt quý. Quả nhiên là có một khu vườn trồng rất nhiều loại hoa này, anh bèn kéo cô ngồi xuống.
"Sao anh có thể hiểu được cả tiếng của người da đỏ thế?". Hàn Tú nghiêng nghiêng đầu nhìn anh.
"Chính cha nuôi đã dạy anh, ông đã dạy anh rất nhiều rất nhiều thứ". Anh vừa nói vừa không rời mắt khỏi lối ra vào của bệnh viện.
Tiểu Thất không ngừng nhìn thời gian trên di động, anh đã đợi một hồi lâu mà chưa thấy có động tĩnh gì. Hơn một tiếng đồng hồ sau, anh nhìn thấy một y tá đẩy một chiếc xe lăn ra, người ngồi trên đó chính là giáo sư Trương. Chân trái của ông được bó bột, mái tóc trước kia mới bạc phân nửa, nay đã trắng toàn bộ. Trên đầu ông còn có một vết sẹo rất rõ, có lẽ đó là vết thương do Cổ tiên sinh gây ra khi giáo sư kêu anh trốn khỏi phòng thí nghiệm.
Có hai người cảnh sát đi đằng trước và đằng sau chiếc xe lăn. Ngồi trên xe, giáo sư Trương vẫn không ngừng hát, lần này đã đổi sang một thứ tiếng khác. Những người xung quanh nghe ông xì xồ âm thanh lạ tai, không hiểu gì, đều tưởng là ông bị điên.
Cô y tá đưa ông ra chỗ hoa viên mà hai người đang ngồi. Nhìn thấy Hàn Tú, người cảnh sát khi nãy bị cô ôm lấy ngượng ngùng quay mặt đi phía khác.
Trông thấy hoa nguyệt quý, giáo sư Trương vừa vỗ tay ầm ĩ vừa hát mấy bài hát thiếu nhi, còn đòi ngắt một bông hoa để tặng cho cô y tá. Cô y tá lắc đầu, hoàn toàn bất lực trước người bệnh nhân không chịu an phận này.
Đột nhiên giáo sư Trương dùng bên chân không bị thương để trụ và đứng bật dậy khỏi xe lăn, người ngã nhào về phía Tiểu Thất và Hàn Tú.
Tiểu Thất vội lao ra đỡ lấy giáp sư Trương theo phản xạ. Ngay lúc ấy, ông nắm lấy tay Tiểu Thất, vừa không ngừng di di ngón tay trong lòng bàn tay anh vừa hét lên: "Con trai ta, con trai của ta!"
Cô y tá và hai người cảnh sát nhanh chóng bước đến, đỡ lấy giáo sư Trương. Dùng sức toàn thân đẩy mạnh bọn họ ra, nắm chặt lấy tay Tiểu Thất không chịu buông, ngón tay tiếp tục di di trong lòng bàn tay anh, ông hét lớn: "Đây là con trai tôi, đây là con trai tôi.