Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Copy Mối Tình Đầu

Copy Mối Tình Đầu

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

Các người bỏ tôi ra, tôi muốn về nhà cùng con trai của tôi! Tôi không muốn ở lại nơi này nữa, ở đây có người xấu, các người đều là người xấu."
"Này, ông đừng có nắm tay của ông xã tôi không chịu buông như thế chứ!". Hàn Tú xông đến chỗ họ, ngoài mặt thì tỏ vẻ muốn gỡ giáo sư Trương ra, kì thực, cô đang đứng chắn trước mặt ba người kia để ông và Tiểu Thất có thời gian tiếp xúc vơi nhau lâu hơn.
Nhưng chẳng mấy chốc, giáo sư Trương vẫn bị kéo ra, lôi về chiếc xe lăn. Khuôn mặt Tiểu Thất lộ rõ vẻ khó chịu.
Hàn Tú tỏ vẽ phẫn nộ, quát ầm lên: "Các người làm ăn kiểu gì thế? Đây là bệnh viện não khoa, phải trông coi bệnh nhân thật cẩn thận chứ! Chúng tôi đã ngồi tận ngoài đây mà vẫn còn gặp chuyện này là sao? Các người nói xem, nếu ông xã tôi bị người đàn ông kia gây thương tích cho thì sao hả? Chuyện đó nên trách ai đây?"
"Thật xin lỗi anh chị". Cô y tá ngại ngùng, không ngừng xin lỗi Hàn Tú và Tiểu Thất.
"Lần sau phải chú ý hơn đó!". Hàn Tú kéo Tiểu Thất lại, khẽ hỏi: "Anh có bị thương không?"
Tiểu Thất lắc đầu.
Hàn Tú lại quay sang nói với cô y tá: "Nhớ cẩn thận hơn đấy!"
Cô ấy gật đầu lia lịa, vâng dạ rối rít rồi vội vã đưa giáo sư Trương vào.
Người cảnh sát nghiêm nghị nhìn Hàn Tú và Tiểu Thất rồi cúi đầu chào. Cô mím môi kéo anh đi.
Suốt đường về, Tiểu thất im lặng, không nói gì. Hàn Tú thấy vậy liền an ủi anh: "Anh đừng buồn, bố nuôi của anh tuy bị nhốt trong bệnh viện nhưng ông vẫn nhận ra anh mà. Đợi một thời gian nữa, chúng ta lại nghĩ cách đến gặp ông nhé!"
Tiểu Thất quay đầu qua nhìn cô, đáp khẽ: "Ừm".
Giáo sư Trương không hề bị điên, nhưng cho dù nơi này có thế nào đi chăng nữa thì nó cũng an toàn hơn rất nhiều so với bên ngoài. Lúc nãy, ông đã dùng mật mã Morse để nói với anh rằng: Viện điều dưỡng, dưới gốc cây ngân hạnh, sổ sách, số liệu. Có lẽ sổ sách và số liệu được chôn dưới gốc cây ngân hạnh trong viện điều dưỡng. Và chúng vô cùng quan trọng với anh.
Những thứ đó có giá trị đến mức nào chứ?






Món quà thứ hai đến từ địa ngục
(1)
Những này sau đó mọi thứ bình thường trở lại.Hàn Tú luôn hận mình không thể ở bên cạnh Tiểu Thất mọi thứ mọi nơi. Anh đi đến đâu là ánh mắt lại hướng về phía đó, bởi vậy, ánh mắt "Ngây ra vì tình" của cô thường bị các thím, các dì có cặp mắt tinh tường sắc bén trong công ty phát hiện.
Người ta thường nói phụ nữ - dù là người phụ nữ thông minh nhất, một khi đã rơi vào vòng xoáy tình yêu thì đều trở nên ngốc nghếch, không biết từ lúc nào để cho người đàn ông xâm chiếm toàn bộ thế giới của mình, đạt tới cảnh giới không cần quan tâm tới mọi người xung quanh nữa. Hàn Tú cũng vậy, dù đang ngồi trong phòng làm việc nhưng cô không thể nào không nhớ về anh được.
Đang nghịch ngợm chiếc hộp danh thiếp trong tay, Hàn Tú bất chợt bị thu hút bởi một tờ danh thiếp có mùi hương dịu dịu. Đó là tấm danh thiếp của Alice- người phụ nữ cao quý và ưu tú, hình tương mà cô có phấn đấu cả đời, cô cũng chẳng thể nào đạt tới nổi.
"Tôi không đùa đâu! Tranh cướp nhân tài ư? Cứ coi là vậy đi, Tiểu Thất đầu óc đơn giản mà cứng rắn, tôi đã nói với cậu ấy bao nhiêu lần rồi mà lần nào cũng bị từ chối thẳng thừng. Cậu ấy nói không muốn rời công ty cô hay nói chính xác hơn là cậu ấy không nỡ rời xa cô. Nếu cô gật đầu đồng ý, cậu ấy nhất định sẽ đến B&G làm việc. Cậu ấy bảo phải giúp cô kiếm thật nhiều tiền đề khiến cuộc sống của cô thấy thoải mái hơn đôi chút, khỏi phải ngày nào cũng mệt mỏi như bây giờ. Cậu ấy còn muốn nấu cơm cho cô hàng ngày, cùng cô sống cuộc sống vui vẻ hạnh phúc. Cậu tiểu tử này, haizz, tôi cũng chẳng biết phải thuyết phục cậu ấy như thế nào nữa. Trên thế giới này, đàn ông kiếm tiền không phải để phục vụ cho phụ nữ và trẻ con sao? Để cho phụ nữ trên toàn thế giới dùng mỹ phẩm do cậu ấy sáng chế lại còn sợ kiếm được ít tiền ư? Tôi nói cô đừng giận, cô đường đường là bà chủ của một công ty trong khi bạn trai cô phải ra ngoài làm vệ sinh cho nhà người ta, còn ngày ngày nấu cơm, dọn dẹp, giặt quần áo, làm việc nhà cho cô nữa, những chuyện này không tốt chút nào đâu. Người đàn ông phải có sự nghiệp riêng của mình chứ, như vậy mới được gọi là đàn ông. Cô đừng làm cho tài năng của Tiểu Thất bị mai một, phí phạm, đừng ngăn cản cậu ấy phát triển sự nghiệp..." Alice thao thao bất tuyệt một tràng dài.
Lúc đầu, Hàn Tú lắng nghe rất nghiêm túc bài diễn văn của Alice, nhưng từ khi chị ấy nói: "Cậu ấy bảo phải giúp cô kiếm thật nhiều tiền đề khiến cuộc sống của cô thấy thoảii mái hơn đôi chút, khỏi phải ngày nào cũng mệt mỏi như bây giờ. Cậu ấy còn muốn nấu cơm cho cô hàng ngày, cùng cô sống cuộc sống vui vẻ hạnh phúc." Thì người cô cứng đờ lại, ngay cả hít thở dường như cũng trở nên quá khó khăn. Cùng với niềm hạnh phúc đang dâng trào là nỗi xót xa đau đớn. Cảm giác này cứ bám riết lấy từng tế bào trên người cô, nỗi đau truyền tới tận từng đầu ngón tay, suýt chút nữa thì không cầm nổi điện thoại.
Những ngày gần đây, quan hệ giữa cô và Tiểu Thất ngọt ngào, hạnh phúc, toàn