Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1610 lượt.

cà phê nhưng Ngô Vãn Hà lại gọi điện hỏi mượn xe đạp nên buổi trưa cô tranh thủ về nhà, lấy xe đạp mang đến cho Ngô Vãn Hà.
Giữa trưa, trời nắng như đổ lửa, Tăng Lý xoa kem chống nắng rồi mà vẫn phải mặc thêm áo chống nắng.
Ra khỏi chung cư, qua chỗ đèn giao thông là có một đoạn đường dốc, cô phanh xe chậm lại. Vậy mà không biết từ đâu lao ra một đứa trẻ, Tăng Lý hoảng hốt phanh gấp, nhưng vì lực ma sát quá lớn nên xe đổ, cô ngã văng ra khỏi xe, cằm đập mạnh xuống đường.
Đứa trẻ nhìn thấy thấy Tăng Lý ngã, sợ hãi bỏ chạy.
Tăng Lý bị choáng váng, muốn đứng dậy mà không có sức lực. Hồi còn đi học cô đã ngã xe nhiều lần nên cô nghĩ là chỉ bị trầy xước da một chút, không có vấn đề gì. Bây giờ lại nằm sấp thế này, quá mất mặt.
Đúng lúc này, có một người phụ nữ chạy tới lớn tiếng nói: “Cô gái, không sao chứ? Có thấy rõ người đâm xe không?”
Bác gái vừa nói vừa nâng Tăng Lý dậy, khi nhìn thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô, bác gái liền hoảng hốt: “Trời ơi, tôi giúp cô gọi 120 nhé!”
Tăng lý nghi hoặc đưa tay lên sờ cằm, cảm thấy dính dáp, toàn là máu. Vừa nhìn thấy máu cô liền cuống cả lên.
Bác gái kia là nhân viên thu phí bãi trông xe, sau khi cùng mấy người ở đó đỡ Tăng Lý vào lối đi bộ ven đường, bà liền lấy di động ra gọi cứu thương.
Tăng Lý nhìn vệt máu trên đường, lại nhìn chiếc xe nằm bên cạnh, rồi cuối cùng nhìn tới chân mình. Cô chưa bao giờ bị chảy nhiều máu như thế, lúc này cô hoàn toàn mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, có lẽ cằm hoặc hàm răng bị làm sao nhưng cô không hề cảm thấy đau, chỉ thấy đầu bị choáng váng, miệng lưỡi đều cứng nhắc không thể nói được câu nào.
Bác gái thấy bộ dạng ngơ ngác của Tăng Lý lại càng lo lắng, mãi không thấy xe cứu thương tới, lầm bầm trong miệng: “Hay là tôi chở cô tới bệnh viện luôn nhớ?”
Tăng Lý vội xua tay.
Mươi hai giờ trưa, nhiệt độ cao, máu trong cơ thể tuần hoàn nhanh. Tăng Lý đưa tay lên nâng cằm, cố gắng giữ cho máu không chảy ra.
Bác gái sốt ruột nói: “Cô có di động không? Đưa đây tôi gọi cho người thân của cô tới đón, một mình cô tới bệnh viện làm sao được.”
Tăng Lý dùng tay còn lại móc di động ra đưa cho bác gái. Chiếc điện thoại màu trắng dính một vệ máu từ ngón tay cô.
Bác gái khó khăn lục lọi mãi mới thấy hai chữ danh bạ.
“Kéo xuống thế nào đây?” Bác gái quay sang hỏi hai người đồng nghiệp bên cạnh.
“Sao tôi biết được. Chị cứ gọi bừa một cú là được.” Người nọ đáp.
Thế là bác gái bất đắc dĩ ấn nút gọi ngay số đầu tiên trong danh bạ.
“A lô, anh quen chủ nhân số điện thoại này chứ? Anh có thể giúp cô gái này gọi điện cho người nhà cô ấy được không, cô gái này bị ngã xe, đang chờ xe cứu thương.”
Sau đó, hai người hỏi đáp vài câu gì đó, cuối cùng bác gái cho người kia địa chỉ.
Đương nhiên, đối phương không ai khác chính là Ngải Cảnh Sơ.
Chẳng mấy chốc, xe cứu thương còn chưa kịp tới thì Ngải Cảnh Sơ đã tới trước.
Vừa nhìn thấy vết máu trên đường, sắc mặt anh bỗng trắng bệch, không nói một lời liền bế Tăng Lý vào trong xe.
Anh chạy xe rất nhanh. Đèn giao thông phía trước đã chuyển xanh sang vàng nhưng anh vẫn nhấn ga vượt lên.
Không biết bác gái kia làm thế nào mà lại gọi cho Ngải Cảnh Sơ, Tăng Lý lúc này cũng tỉnh táo hơn, vừa nhìn thấy anh vượt đèn đỏ, muốn nhắc nhở.
“Anh...” Cô mấp máy môi, mãi không nói được một chữ hoàn chỉnh.
“Tôi biết phải làm thế nào, cô đừng lo.” Anh nói, “Cô nhắm mắt lại nghỉ đi, đừng nói nhiều, cũng đừng nhìn gương bên cạnh.”
Tăng Lý nghe lời nhắm mắt lại.
Lúc này, một chiếc xe cứu thương chạy tới. Ngải Cảnh Sơ nhìn thoáng qua gương chiếu hậu, rồi phớt lờ chiếc xe.
Hai người còn chưa kịp thắt dây an toàn nên hệ thống chuông báo nguy hiểm trong xe cứ tích tắc kêu mãi không ngừng.
Ngải Cảnh Sơ gọi điện cho Cát Y: “Em có ở bệnh viện không?”
“Có.”
“Gọi người chuẩn bị phòng phẫu thuật giúp anh.”
“Chuyện gì thế?”
“Có bệnh nhân bị rách hàm dưới, cần phải khâu lại.”
“Có bị thương đến xương khớp không?”
“Không biết.”
Mãi tới khi Ngải Cảnh Sơ cúp máy, Cát Y vẫn còn ngây người nhìn di động. Cô quen biết Ngải Cảnh Sơ nhiều năm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy hai chữ “không biết” thốt ra từ miệng anh. Những vấn đề liên quan tới công việc, làm gì có chuyện anh không biết?






Da cằm bị rách vốn không nghiêm trọng, trước đây học đại học, Cát Y từng gặp một bệnh nhân ngã từ cầu thang xuống, toàn bộ phần xương cằm đều vỡ nát, phải chỉnh hình lại toàn bộ nửa dưới khuôn mặt. Lúc ấy, Ngải Cảnh Sơ còn nói một câu: “Không vấn đề gì!”
Nói chuyện với Cát Y xong, Ngải Cảnh Sơ lại quay sang nhìn Tăng Lý.
Cằm của cô bị va đập tại vị trí nhọn nhất nên bị nứt ra một vết chừng hai xentimét. Chỗ này và vùng thái dương là hai vị trí dễ bị nứt nhất trên khuôn mặt, hơn nữa, vết thương của Tăng Lý rất sâu, thậm chí đã nhìn thấy khớp xương, vì thế nên anh mới bảo cô đừng nhìn vào gương.
Dù máu trên miệng vết thương đã khô lại, nhưng Tăng Lý vẫn để một tay trên cổ, ngực và á


XtGem Forum catalog