Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
ên hôm nay, tâm trạng của viện trưởng của bệnh viện lớn nhất thành phố G rõ ràng rất tốt, đến ánh mắt đối với các bác sĩ dưới quyền cũng trở nên rất vui vẻ, không khí của bệnh viện dễ chịu và ấm áp hơn ngày thường rất nhiều, các cô y tá thầm ái mộ anh bấy lâu cũng nhận thấy sự thay đổi ấy.
Bắt đầu từ hôm đó, Như Sênh luôn bên cạnh cô, anh không ép cô phải sống cùng mình, mỗi buổi chiều sau khi tan sở, anh đều lái xe đến dưới tòa nhà nơi đặt trụ sở công ty để đón cô, sau đó hai người cùng đến căn hộ của Khinh Văn. Họ cùng nhau nấu nướng, ăn cơm, chú mèo nhỏ vẫn rất vui vẻ quấn quanh bên Như Sênh. Sau khi ăn cơm xong, có lúc họ cùng nhau đi tản bộ, có lúc cũng cùng nhau chia sẻ niềm vui và hơi thở của nhau.
Có lần trước khi về nhà, họ ghé qua siêu thị nhỏ trong khu mua một số vật dụng, chỉ chủ nhân lúc Như Sênh bận rộn xách đồ mới hỏi cô vẻ rất mờ ám: “Đây có phải thủ phạm khiến cho cuộc sống của cô không theo quy luật nào đúng không?”.
Khinh Văn vừa ngơ ngẩn cười vừa gật đầu thừa nhận.
Đó chính là thời gian cô hạnh phúc nhất, trước đây đều là cô đuổi theo Như Sênh, bởi vì thời gian của anh rất eo hẹp. Nhưng nay, cuộc sống và công việc đều đã ổn định, anh cũng không cần phải vất vả như trước nữa. Đừng cho rằng cuộc sống trong năm năm gần đây của Khinh Văn là rất tốt, kỳ thực cô chẳng biết tự chăm sóc bản thân mình chút nào. Thời đại học, cô thường chú ý đến bệnh dạ dày của anh, nhưng còn bản thân lại chẳng hề để tâm, toàn bộ coca cola và bia trong tủ lạnh đã bị Như Sênh bỏ đi hết, thay vào đó là sữa. Như Sênh rất cưng chiều cô, khi gặp những khó khăn trong công việc, cô đều tâm sự với anh, những khi ấy anh đều kiên nhẫn lắng nghe, sau đó sẽ nêu ra những ý kiến của riêng mình. Mỗi ngày anh đều dậy sớm và chuẩn bị cho cô một bữa sáng hoàn hảo. Trong hai ngày nghỉ, anh đều đưa cô đi chơi, không để cô phải buồn phiền đợi chờ ở nhà, anh kiên nhẫn đưa cô dạo quanh các khu thương mại, không cảm thấy phiền hà chút nào, trong sự trầm trồ thán phục của mọi người, anh đều nắm tay thật chặt và dắt cô đi. Như Sênh là kiểu người rất dễ để người khác ỷ lại vào mình, khiến Khinh Văn dường như tin vào câu nói: Nắm tay anh, nhắm mắt vào mà đi cũng chẳng lạc đường.
Có một lần, Tô Nghệ đến qua đêm tại nhà cô, cô vội vàng bảo Như Sênh về nhà anh.
Buổi tối, hai người tâm sự đến tận khuya, chỉ có điều Khinh Văn không nhắc đến chuyện cô đã gặp Âu Dương Liễu Như lần đó, hoặc có lẽ cô cũng chẳng biết bắt đầu như thế nào, hoặc là vẫn chưa tìm được cơ hội.
Hai người nằm trên giường thao thao bất tuyệt rất lâu, dường như không muốn đi làm vào ngày hôm sau.
-“Thật giống như ngày trước!”, Khinh Văn thốt lên.
Đúng vậy, thật là giống…Tô Nghệ cũng cảm thấy thế nhưng vẫn có một chút khác xưa. Ví dụ như khi đi vào nhà tắm, mặt Khinh Văn chợt đỏ bừng, cô vội vàng thu dọn áo choàng tắm và dao cạo của đàn ông.
-“Này!”, trong bóng tối, Tô Nghệ vỗ vỗ vào vai Khinh Văn, giọng lanh lảnh, “Bình thường viện trưởng Phạm vẫn ngủ ở chỗ của mình phải không? Liệu mình có phải là tu hú đến cướp tổ không nhỉ? Thế thì ngại quá!”.
-“Đừng bắt nạt mình như thế!”. Khinh Văn kêu lên, kéo chăn trùm kín đầu, từ chối trả lời.
-“Sao phải xấu hổ? Mình đâu có hỏi tường tận gì. Đều lớn thế này rồi, làm gì thì cũng làm rồi lại còn xấu hổ sao!”.
-“Không nói với cậu nữa, mình ngủ đây!”.
Yên lặng, nhưng Tô Nghệ chưa ngủ.
-“Nói thật đi!”, một lúc sau cô bắt đầu mở miệng thì thào, “Cậu thực sự đã tha thứ cho anh ta? Liệu anh ta có biết chuyện cậu đã từng vì anh ta…mà mất đi đứa bé không?”.
Tô Nghệ cảm thấy người bên cạnh rõ ràng đang cứng đờ.
Cô thầm than, cho dù hiện tại hạnh phúc, nhưng vết sẹo của vết thương trước đây vẫn còn khắc sâu trong tâm khảm.
-“Anh ấy không biết!”, cô nói nhỏ, “Mình cũng không muốn nói cho anh ấy. Có nói cũng chẳng để làm gì, con không thể trở lại, cứ coi như mình không có duyên với đứa bé đó. Tiểu Nghệ, sự việc đã qua lâu như vậy, cuối cùng mình mới rõ, so đo một cách mù quáng thì dù thế nào cũng thể hạnh phúc được, chẳng bằng hãy biết trân trọng hiện tại, ít nhất trước mắt mình đang rất vui vẻ…Như Sênh thực sự đang bù đắp cho mình rất tốt!”.
-“…Thế thì tốt!”. Tô Nghệ cũng không nói nhiều, cô im lặng ngước nhìn trần nhà trong bóng tối, cho đến tận khi mắt trở nên cay xè, người bạn thân bên cạnh đã chìm vào giấc ngủ, còn cô vẫn trằn trọc mãi.
Trong tâm hồn, mỗi con người đều có một khoảng trời riêng!
-“Bộ này có vẻ tương đối, hay là bộ này…Bộ này cũng có vẻ không tồi!”. Sáng sớm ngày thứ bảy, Khinh Văn đang đứng trước gương, một tay cầm chiếc áo gió màu tím, một tay cầm chiếc áo len trắng bó sát ướm trước ướm sau trên mình. Trên giường cũng trải đầy quần áo của cô, có cảm giác khó xử của thiếu nữ đang chọn quần áo cho buổi hẹn đầu tiên.
Sau khi làm xong bữa sáng, Như Sênh đi vào, nhìn thấy cảnh tượng đó, gương mặt tuấn tú của anh lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Em đang làm gì đấy?”.
Cô quay lại, vui vẻ chạy đến bên anh: “Như Sên