Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

muốn nghĩ quá nhiều bèn tự chuốc cho mình say để hôm sau nghĩ tiếp!”.
-“Được…thế thì để ngày mai nghĩ tiếp!”.
Ngày mai nghĩ tiếp, tất cả phiền não đều quẳng sang ngày mai, nhưng ngày mai thì phải làm thế nào?
Cô mơ mơ màng màng, mấy năm nay tuy đã học cách uống bia nhưng tửu lượng vẫn không cao hơn trước, Khinh Văn thấy Như Sênh dang hai cánh tay về phía cô, “Đến đây nào!”.
-“Để làm gì?”, cô nghi ngờ nhìn anh.
-“Ôm em!”, anh trả lời rất đơn giản.
Có lẽ thực sự vì mệt hoặc là vì tâm trạng tồi tệ, hoặc là vì cô đơn…Cho dù nguyên nhân là gì, chỉ có ở trong lòng anh mới có thể cảm nhận được một chút ấm áp, cô không cự tuyệt nữa, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.
Một chút thôi là được, đúng vậy, ngày mai sẽ nghĩ tiếp.
Ngồi trong lòng anh, ôm tấm lưng gầy gò của anh, Khinh Văn chợt cảm thấy hoang mang, dường như bao năm nay anh vẫn luôn bên cô chưa từng rời đi.
Nhưng những ký ức đau đớn xé nát tâm can của những đêm đó không phải là ảo giác, có những lúc nghĩ lại, cô có thực sự rộng lượng hay là không tính toán so đo? Thậm chí đến hận cũng chẳng hận cho chót, thực ra tất cả đều vì quá yêu anh, cho nên mới không muốn xem trong tình yêu ai đúng, ai sai, ai không công bằng, chung quy lại, cuối cùng anh đã trở về, cô vẫn muốn tính toán so đo nhiều thế, chẳng phải là sẽ rất mệt sao?
Bao đêm dài không có anh đã cho cô biết rằng, khi nhớ về một người thực sự rất cô đơn.
Cô định thần trở lại, sau đó mới cảm thấy anh đang nhẹ nhàng hôn lên vùng tai cô, hơi thở ấm áp làm cho bộ não trở nên náo loạn một cách khác thường.
-“Anh…”.
-“Ừ!”. Giọng của anh còn trầm hơn cả bình thường, trầm và nhẹ nhàng, anh thì thầm những lời yêu thương, “Sau này mỗi ngày anh đều ở bên em, sẽ yêu em thật nhiều!”.
-“Như Sênh…”, cô ngây ngất nhìn anh.
-“Ngoan nào!”, anh dịu dàng tỉ tê.
Quả nhiên cô nghe lời ngay, thả lỏng cơ thể trong vòng tay anh, sau đó cô ngẩng đầu, chủ động hôn lên làn môi mềm mại của anh.
Chất men đang bùng cháy, khiến cô không thể suy nghĩ, thậm chí còn không thể thở được.
Trong mơ màng, cô ý thức được rằng anh bế bổng mình đi vào phòng ngủ, từ thế bị động anh đã chuyển sang chủ động, quyến luyến làn môi hồng của cô, đi vào sâu hơn, quấn quýt hơn.
Vẫn có cảm giác đau như trước, rốt cuộc họ đã xa nhau năm năm, cô vẫn trong trắng như lần đầu tiên ấy, nhìn lông mày cô nhíu lại, Như Sênh hôn nhè nhẹ lên làn môi cô. Khinh Văn nhìn thấy sự xót xa không nỡ trong ánh mắt anh, khép chặt bờ mi, nước mắt dâng trào, đủ rồi, chỉ cần thế này là đủ rồi, nỗi tủi hổ bao năm – trong đêm nay đã tan biến như bong bóng xà phòng.

Sáng sớm trời nắng nhẹ.
Trong phòng ngủ, quần áo rải rác khắp nơi, trên giường đôi trai gái đang ôm nhau ngủ, người con gái mở mắt trước tiên.
Dường như, đã rất lâu không được ngủ ngon như thế này.
Đó chính là thứ cảm giác có người ngủ cùng mình.
Khinh Văn nghĩ, chăm chú nhìn người đàn ông bên cạnh, liệu sau này khi tỉnh dậy vào mỗi sớm tinh sương đều có anh ở bên cạnh?
Cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh đang để trên eo mình rồi nghịch ngợm bàn tay đó, lại đem đo với tay mình, tay anh đương nhiên to hơn rất nhiều.
Cảm thấy người bên cạnh cử động, cô vội vàng buông rơi bàn tay đang nắm và nhìn anh với ánh mắt vô tội.
-“Tỉnh rồi hả?”. Như Sênh mở mắt ngái ngủ mỉm cười với người bên cạnh, theo thói quen anh cầm chiếc đồng hồ trên đầu giường lên xem, “Vẫn còn sớm!”.
Cô nhận ra chiếc đồng hồ đó,sao lại không thể nhận ra chứ, đó chính là chiếc đồng hồ mà cô đã tặng anh.
Anh cúi xuống nhè nhẹ hôn lên khuôn mặt bé nhỏ của cô, nói: “Em ngủ một chút nữa đi, anh đi làm bữa sáng, lát nữa sẽ gọi em!”.
Cô không phản ứng gì, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Nhìn bóng anh rời đi, Khinh Văn lại mơ màng chìm vào giấc ngủ, cô cứ tưởng buổi sáng khi tỉnh dậy, hai người đều sẽ rất bối rối, nhưng ngược lại, Như Sênh lại rất tự nhiên, dường như họ đã là vợ chồng suốt bao năm nay.
Khinh Văn nhớ lại lần trước anh nói với cô họ vẫn chưa ly hôn, cô không biết liệu có phải tất cả mọi thứ đã được an bài không? Nhưng cô biết rằng, bản thân không hề cự tuyệt việc anh lại xuất hiện một lần nữa trong cuộc đời mình. Mấy năm nay, thực sự cô đã cô đơn quá lâu và rất cần một bờ vai vững chắc để dựa vào, hơn nữa người có thể đưa bờ vai đó đến cho cô chỉ có thể là anh.
Bữa sáng đơn giản có trứng và sữa, sau khi làm xong bữa sáng cho cô, Như Sênh không ở lại ăn, quần áo của anh tối hôm trước đã bị bẩn cần phải về nhà để thay bộ khác, sau khi đi giày xong, anh hôn tạm biệt cô, tất cả đều rất tự nhiên.
Như Sênh cũng biết rằng cô đang bối rối và kinh ngạc.
Thế này cũng rất tốt, khóe miệng anh vô tình cong lên.
Anh ngỡ rằng mình sẽ phải nỗ lực rất nhiều để xin lỗi cô, để cho con nhím đang xù lông trong lòng cô biến mất, không ngờ tấm lòng cô vẫn mềm mại như nước, giống hệt như trước đây, sự kiên cường chẳng qua chỉ là cái vỏ bề ngoài. Trên thực tế, mấy năm nay, cô thực sự chẳng thay đổi chút nào, nếu có gì thay đổi, thì đó là càng khiến người ta thương cô hơn.
Thế n