Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
Sênh dừng tay, chăm chú nhìn cô: “Vậy em có hạnh phúc không?”.
Cô kinh ngạc nhìn lại anh, ánh mắt có đôi chút hoảng loạn, tiện tay với chiếc khăn trên tủ, “Em giúp anh lau khô tay!”. Lau một lúc lại cảm thấy hành động như vậy quá thân mật, cô bối rối buông tay, “Hay là anh tự lau đi, em ra trước đây”.
Như Sênh nắm lấy cổ tay cô giữ lại, ôm trọn cô vào lòng và thì thầm hỏi: “Khinh Văn, hãy nói với anh tại sao…”.
Khoang mũi tràn đầy mùi hương của anh làm cô mụ mị: “Tại sao, tại sao cái gì?”.
-“Tại sao em lại đột ngột thay đổi thái độ với anh? Anh vẫn cho rằng mình cần phải nỗ lực rất lâu nữa, thậm chí có khi đến cả đời này thì em mới tha thứ cho anh!”.
-“Em vẫn chưa nói…chưa nói là em sẽ tha thứ cho anh!”.
-“Vậy ư…”, giọng nói của Như Sênh lộ rõ vẻ thất vọng, “Vậy là anh đã nghĩ quá nhiều rồi!”.
Cô liếc nhìn anh một cái, từ trước đến nay chưa bao giờ thấy anh trong bộ dạng như vậy, cái bộ dạng thấp thỏm lo lắng khiến lòng cô không thể chịu hơn được nữa, “Ý của em không phải là như thế…ý của em là…là…em…thực ra…cũng chẳng trách cứ anh điều gì!”.
-“Nhưng chẳng phải em đã từng nói rất hận anh đó sao?”.
-“Đó là vì…vì muốn cho anh biết cảm giác đau lòng là thế nào, muốn…muốn biết trong lòng anh rốt cuộc là có em hay không?”.
Như Sênh rướn mày, “Em đúng là cô gái xấu tính!”, anh cúi xuống cắn nhẹ lên gò má của cô, “Cho nên lúc em giả vờ có bạn trai trước mặt anh, cũng là muốn lừa anh phải không?”.
-“Cái đó…cái đó không phải!”, cô nói, “Vốn là em thực sự có muốn tìm một người bạn trai, nhưng em…em…”.
-“Em không thể quên anh!”. Anh nói thay cô câu nói còn đang dang dở.
Thật đáng ghét! Tại sao cô nghĩ gì anh cũng đều biết hết, cô nhíu mày, “Anh đừng đắc ý như vậy! Không phải là em không thể quên anh chẳng qua là em chưa muốn có bạn trai mà thôi! Cuộc sống độc thân quả thực rất dễ chịu”.
-“Thật không?”. Như Sênh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên và chăm chú nhìn vào mắt cô, trên gương mặt tuấn tú ẩn hiện nét cười tình tứ, “Vậy em nói cho anh biết em còn yêu anh không?”.
Tại sao quen biết anh đã nhiều năm như vậy mà trước giờ lại không biết rằng đôi mắt đẹp kia có thể phóng điện.
Cảm thấy hơi nhột nhạt, cô muốn tránh ánh nhìn ấy, sắc đỏ bắt đầu lan dần đến dái tai.
Như Sênh bị thu hút bởi vẻ thu hút bởi vẻ ngượng ngùng của cô, “Khinh Văn…”, anh thì thầm gọi tên cô.
Cô chăm chú nhìn anh không chợp mắt.
-“Nói với anh, em ở thành phố G này năm năm…”, anh cố ý hạ thấp giọng, để cô phải đứng nhón chân lên, sau đó nhẹ nhàng hôn lên đôi má đang đỏ hồng của cô, “Em ở thành phố G này suốt năm năm qua là vì đợi anh phải không?”.
Cô ngây ra nhìn anh, bởi vì suy nghĩ xấu xa của anh mà những cảm xúc dữ dội nhất, đau khổ nhất, không có cách gì dứt bỏ nhất trong khoảnh khắc đã ào ào trỗi dậy, hóa ra anh biết hết, điều gì anh cũng biết! Vậy thì tại sao anh vẫn còn trêu đùa cô, bắt nạt cô một cách tàn nhẫn như vậy?
Một nỗi tủi thân không tên bắt đầu dâng lên trong lòng cô, hơi ẩm ươn ướt nong nóng tràn ra nơi khóe mắt, “Phạm Như Sênh, anh thật đáng ghét! Em đợi anh, em vẫn luôn đợi anh, đợi anh đã năm năm rồi, nhưng như thế thì sao nào? Phạm Như Sênh, anh cho rằng anh là ai, anh dựa vào đâu mà đối xử với em như vậy, anh có biết là anh đã khiến em cảm thấy tự ti và thê thảm như thế nào không?”. Cô bật khóc đầy đau khổ, đấm thùm thụp vào ngực anh.
Anh để mặc cho cô đấm, sự quở trách ấy rất nhẹ nhàng nhưng lại làm rung chuyển mọi ngóc ngách trong trái tim anh, trái tim trong phút chốc đau thắt lại.
-“Phạm Như Sênh! Anh là đồ khốn nạn, trên thế gian này không ai khốn nạn hơn anh!”.
Trái tim đau nhói, anh đột nhiên kéo cô vào lòng mình, hôn như mưa như bão.
Cô chống đối, khóc lóc đẩy anh ra nhưng lại càng bị ôm chặt hơn: “Xin lỗi, Khinh Văn, anh xin lỗi…”.
-“Em không muốn nghe, không muốn nghe lời xin lỗi của anh, điều em ghét nhất chính là lời xin lỗi của anh, trước đây em đã yêu anh, yêu anh như vậy, nhưng anh chỉ biết nói xin lỗi, xin lỗi thì có tác dụng gì chứ? Cuối cùng chẳng phải là anh đã ra đi mà không một lời từ biệt sao? Em không cần anh xin lỗi, em không cần…”. Cô khóc như mưa như gió, lời nói lộn xộn không đầu không cuối, dường như tất cả buồn tủi cất giấu trong lòng bao lâu nay đều được bật ra theo tiếng khóc.
Anh để mặc cô đấm mình, dường như đã trút được tảng đá đè nặng trong tim bấy lâu nay. Cả đời này anh có thể xứng đáng với bất cứ người nào nhưng chỉ duy nhất không xứng đáng với cô.
Khóc đã đủ, Khinh Văn chạy ra tủ lạnh lôi ra một lon bia, cởi mở nói: “Nếu như thật sự cảm thấy có lỗi với em như thế thì hãy uống bia cùng em!”.
Nói xong liền bật lon bia trong tay, ngửa cổ, không chút thục nữ nào tợp gọn một ngụm bia lớn, chất bọt cay cay đăng đắng chầm chậm rót xuống, sặc sụa đến mức trào cả nước mắt, nhưng vẫn ở đó không ngừng cười.
-“Con gái không nên uống bia kiểu giang hồ như vậy!”.
-“Em muốn thế! Bởi vì uống nhanh thì sẽ say nhanh, say rồi thì chẳng phải suy nghĩ gì nữa!”. Khinh Văn cười, “Anh biết không? Có những lúc thực sự em không