Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
ã lấn át ý thức, dường như không thể khống chế được, cô nghiêng người, thật nhẹ nhàng đặt lên bờ môi anh một nụ hôn.
Nhiệt độ trên môi anh dường như truyền cả sang cô, Khinh Văn vội vàng lùi lại, thở lấy thở để, tim đập còn nhanh hơn cả khi hoàn thành vòng chạy tám trăm mét.
Tống Khinh Văn, hãy bình tĩnh lại đi! Làm gì mà tim cứ loạn lên thế, anh ấy vẫn đang ngủ, chỉ cần mày không nói thì nụ hôn này ai có thể biết chứ!
Cô đứng dậy, muốn ra ngoài hít thở một chút, nhẹ nhàng mở cửa rồi đóng cửa lại.
Bên ngoài màn đêm đen kịt và tĩnh mịch đã trùm xuống. Tối đến mức chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt long lanh của cô chớp chớp không ngừng, bên tai vẫn văng vẳng tiếng nhảy nhót không ngừng của con tim và không biết từ nơi nào vọng tới tiếng hát khe khẽ:"Em xin thú nhận, em đã yêu vẻ đẹp của anh, anh đã làm cho cả vũ trụ này mất ngủ, khiến cho tình yêu của em giống như sao băng sa xuống...".
Tống Khinh Văn, đừng khóc!
Anh khẽ rên rỉ, đầu óc trống rỗng, anh mở mắt ra, sao anh vẫn ở trong phòng nhân viên của nhà hàng thế này?
Phạm Như Sênh chau mày, cố gắng nhớ lại.
Hôm qua anh chỉ muốn vào đây nghỉ một chút, rồi lại ngủ quên mất…sau đó như thế nào?
Dường như anh vừa trải qua một giấc mộng dài và đẹp, trong mơ có đôi bàn tay nhỏ bé dịu dàng không ngừng bóp trán anh, ghé vào tai anh thì thầm, nhưng cô ấy đã nói gì? Anh không tài nào nhớ nổi?
Như Sênh vừa bỏ thìa ra khỏi miệng, do dự hỏi: “Không phải chị muốn nếm thử đấy chứ? Nếu như chị không ngại thì cứ tự nhiên…”.
-“Được thôi!”, anh chưa kịp nói hết câu đã bị ngắt lời, cô cười cười: “Cậu đút cho tôi!”.
Im lặng trong giây lát, anh nói nhỏ: “Được!”.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, năm ngón tay của Khinh Văn vẫn đặt trên tay nắm cửa, thực ra, không phải là cô chưa nỗ lực hết sức? Hóa ra trong lòng anh đã sớm có người khác, nên cho dù cô có cố gắng thế nào đi nữa thì cũng phí công vô ích, chẳng phải thế sao?
Cắn chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt, chầm chậm từng chút một, cô kéo cửa lại không để phát ra tiếng động nào.
Bờ vai cô trĩu nặng, trái tim rớt thẳng xuống vực sâu thăm thẳm không đáy, cô ngẩng đầu, hành lang dài hun hút trước mắt, đột nhiên cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, đôi chân như bị buộc thêm khối sắt nặng ngàn cân, khiến cô bước đi thật khó khăn.
Ra khỏi nhà hàng, bên ngoài vẫn u ám sương lạnh, bây giờ chắc khoảng bốn giờ sáng, đèn đường vẫn rạng rỡ như thế, chiếu vào chói mắt cô, chiếc áo khoác lông trên người vẫn còn vương hơi ấm và mùi thơm của anh, mắt cô cay xè, đi thôi, phải mau rời khỏi nơi này, về nhà và ngủ một giấc và xem những gì đã qua chỉ như một giấc mộng.
Cô chạy những bước nhỏ, để mặc cho gió lùa làm rối tung làn tóc, nhưng cũng không rõ mình đang chạy về đâu, giọng nói nho nhỏ trong đầu đang nhắc cô chạy thật nhanh, thúc giục bước chân cô, như thể cô đang tham dự một cuộc thi chạy không có đích đến.
Cô vượt qua những người đi đường, chạt đến con đường lớn rợp bóng cây, xuyên qua gỉang đường, quẹo vào góc thì gặp Thang Bồng.
-“Khinh Văn, cậu đi đâu đấy?”.
Thang Bồng đưa tay giữ cô lại.
Đi đâu đây? Cô còn có thể đi đâu? Thực ra cô cũng không biết mình nên đi đâu, chẳng muốn quay về ký túc, chỉ muốn được yên tĩnh một mình để suy ngẫm, đối diện với một mục tiêu chưa rõ ràng, với kết cục chưa biết, liệu cô còn được bao nhiêu dũng khí để tiếp tục dấn tới?
Trước giờ luôn cho rằng, chỉ cần nỗ lực tranh đấu thì cuối cùng sẽ đạt được điều mình mong muốn, thế nên cô đã mãi kiên trì không chiụ buông tay, luôn luôn mang đến cho đối phương những điều phiền toái, mỗi lần nhìn lại đều cho rằng có lẽ là cô làm vẫn chưa đủ, có lẽ chỉ cần cố gắng thêm chút nữa thì anh ấy sẽ thích cô hơn, nhưng cô đâu biết rằng, mình đã nỗ lực quá nhiều, nỗ lực đến mức dư thừa, căn bản người ta không thèm để tâm đến.
Hóa ra, tình yêu quả là một mụ phù thủy, không thể động đến được.
-“Khinh Văn, cậu đang khóc đấy à?”. Thang Bồng ngạc nhiên hỏi.
-“Đâu có!”. Cô khụt khịt mũi, cố tỏ vẻ cứng rắn đáp lại.
-“Vậy có lẽ là trời quá tối, sương mù che mắt nên mình nhìn nhầm chăng?”.
-“…”. Tâm trạng của Khinh Văn đang rất tồi tệ, nhưng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng hỏi: “Sớm thế này cậu định đi đâu vậy?”.
-“Ừ, có hẹn với các bạn cùng lớp đi lên núi ngắm mặt trời mọc, đang đợi nhau ở khu nhà hành chính”. Anh cười thật ấm áp: “Cậu có muốn đi cùng không?”.
-“Mình cũng có thể đi sao?”. Cô muốn đi, vì không muốn về ký túc, cũng vì có ngủ cũng không ngủ được, nhưng nghĩ một lúc cô lắc đầu: “Thôi, mình không đi đâu, mình không quen các bạn của cậu!”.
-“Con người chẳng phải gặp gỡ nhiều lần rồi mới quen biết hay sao?”. Anh tủm tỉm cười, trên má thấp thoáng đôi lúm đồng tiền: “Đi đi, đến thành phố G mà không xem cảnh mặt trời mọc tuyệt đẹp và toàn cảnh nơi đây thì thật là đáng tiếc!”.
Vạy sao? Khinh Văn đột nhiên gật đầu rồi lại ngó nhìn đồng hồ, phải hai tiếng rưỡi nữa mới đến giờ ký túc xá mở cửa, để bớt đi những phiền phức khô