Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.
a mình.
Cô run run nhìn theo bóng anh, đột nhiên lên tiếng: “Như Sênh!”.
Anh dừng lại, quay đầu nhìn vào mắt cô: “Việc gì?”.
Cô ngẩn ra, việc gì? Cô cũng chẳng biết là mình có việc gì, gọi anh đứng lại làm gì?
Cô lắc đầu, một lúc sau mới tìm ra lý do: “Cám ơn vì cốc nước của anh!”.
Như Sênh nhìn hành động của cô như nhìn người ngoài hành tinh.
Đúng là một cuộc nói chuyện vô vị và vô nghĩa.
Khinh Văn rất hay tự dằn vặt mình, gần đây quan hệ giữa họ vẫn như trước, chỉ quanh quẩn: Anh cảm ơn tôi, tôi cảm ơn anh, ngoài ra chẳng còn điều gì khác…
Cô lại gục mặt xuống bàn, nhưng dáng vẻ vẫn ủ rũ, nhìn chiếc cốc thủy tinh trong suốt, sắc mặt anh khi nãy đã tốt hơn rất nhiều, có lẽ gần khỏi ốm rồi chăng? Có lẽ là vì hôm qua mình chăm sóc anh cả một đêm nên anh ấy mới đối xử tốt với mình như vậy?
Cô cũng chẳng dám nghĩ nhiều, sợ rằng bản thân lại tự đa tình tự huyễn hoặc mình, không, thực ra từ trước tới giờ đều là do cô yêu đơn phương. Rõ ràng biết anh đã có người thương, cô không biết mình vẫn còn tiếp tục tranh đấu làm gì nữa?
Nghĩ đến nụ hôn vô thức hôm qua, trong lòng cũng chẳng thấy ngọt ngào mà ngược lại là đau khổ đong đầy, ngón tay vô tình viết lên thành cốc thủy tinh, một nét, hai nét…Phạm Như Sênh. Càng viết lòng lại càng bồn chồn, cô quay đầu lơ đãng nhìn xuyên qua cửa kính thấy một chiếc ô che nắng bị ném chỏng chơ trên mặt đất, bị những người qua đường vô tâm đụng phải, lúc nghiêng bên này, lúc ngả bên kia…
Cô muốn cười, không biết trong tiết trời ngày đông lạnh lẽo này ai lại dùng ô che nắng nhỉ? Nhưng liếc nhìn chiếc ô đó, cô lại không thể cười được.
Đến tận bây giờ, cô cũng không biết mình kiên trì cố gắng vì cái gì?
Sau đó, ông chủ thấy mặt cô trắng bệch như sắp xỉu liền vội vàng gọi điện bảo Tô Nghệ đến đón.
Cô cũng không biết mình đã về ký túc như thế nào, đầu óc vẫn quay mòng mòng, bên tai vẫn văng vẳng tiếng giáo huấn của Tô Nghệ, sau đó cô liền ngủ li bì.
-“Tôi nợ cô…kiếp sau…sẽ trả lại cho cô!”.
-“Em vẫn cho rằng anh sẽ nói…đến kiếp sau cũng chẳng muốn…gặp lại em…”.
Sau đó là tiếng khóc nức nở, dường như tất cả những nỗi buồn và sự tủi hổ trong lòng đều trào ra theo tiếng khóc đó.
Sau đó lại là thôn quê thời thơ ấu, cây hòe già cổ thụ và cậu con trai đang ngủ gà ngủ gật, em gại nhỏ say sưa ngắm nhìn.
Dường như là một lời nguyền, trong ký ức của cô, chỉ có thời gian đó là rõ nét lạ thường.
Chẳng biết cô đã ngủ bao lâu, trong mơ màng có người lay lay cô, nói: “Khinh Văn, mau dậy đi, cậu mơ cái gì vậy? Sao lại khóc thảm thương như thế?”.
Ý thức vẫn hỗn độn, Khinh Văn trở mình rồi lại tiếp tục ngủ, giấc mơ lần này không có tiếng khóc, nhưng trên gò má nghiêng nghiêng có thứ gì đó ươn ướt, cô cảm thấy rất khó chịu, rút chiếc gối ra rồi lại tiếp tục mơ màng ngủ.
Khi tỉnh giấc trời đã tối mịt, cô ngồi trên giường trầm ngâm một lúc, lắng nghe những lời đối thoại đầy kịch tính từ máy tính của Trần Kiều Kiều vọng vào trong giấc mơ của cô. Hình như cô ấy rất thích xem phim thần tượng, đặc biệt là phim Hàn Quốc, có lúc thấy cô ấy ngồi trước máy tính cười khanh khách như một người điên, thỉnh thoảng lại khóc nức nở như thể bị thất tình vậy, tiếng khóc trong mơ lúc nãy có lẽ là của cô ấy chăng?
Cô đưa tay xoa xoa mặt mình, vừa hay Tô Nghệ xách hộp cơm về, thấy cô đã dậy liền nói: “Dậy rất đúng giờ đấy, nào, mình lấy cơm hộ cậu rồi, mau ăn cho nóng!”.
Khinh Văn gật đầu đón lấy hộp cơm, không nói cảm ơn, trong lòng cô rất ghét nói cảm ơn.
Tô Nghệ ngồi đối diện với cô, chậm rãi nói: “Ăn cơm này phải có giá của nó đấy!”
Khinh Văn cảm thấy kì lạ, trừng mắt nhìn hộp cơm trên tay cứ như vừa ăn phải thứ gì nguy hiểm đến tính mạng vậy.
-“Xem kìa, làm cậu giật mình rồi chứ gì, cậu ăn xong đi đã!”. Tô Nghệ cười nói: “Tý nữa có trận đấu bóng rổ của Bánh Bao trong nhà thi đấu, mình muốn cậu đi xem với mình!”.
-“Cậu thừa biết là mình không có hứng thú với thứ đó mà!”. Cô cúi đầu, cầm thìa chọc chọc một cách vô thức vào thức ăn trong bát.
-“Thế bây giờ ngoài Như Sênh ra cậu còn có hứng thú với ai?”.
-“…”. Khinh Văn ngẩng đầu, ánh mắt Tô Nghệ nhìn cô đầy ẩn ý, cô mấp máy nhưng không biết nên nói gì.
-“Thế đi cùng mình nhé!”, Tô Nghệ nói: “Tâm trạng cậu sẽ được thư giãn một chút!”.
-“Tâm trạng mình không tốt…có thể thấy rõ lắm à?”.
-“Cậu nghĩ sao?”.
Khinh Văn có chút hối hận khi đề cập đến vấn đề này, đang định đổi chủ đề thì Tô Nghệ cười híp mí nói: “Nhưng không sao, việc nhỏ tẹo như thế làm sao có thể đánh gục được cô bạn Tống của tôi chứ? Bớt đi một Phạm Như Sênh vẫn còn đến hàng ngàn hàng vạn người xếp hàng sau lưng cậu, trường chúng ta chẳng có cái gì nhiều nhưng con trai thì cả đống, hơn nữa ngoại hình rất khá, ngày tháng còn dài mà, huống hồ Tống Khinh Văn nhà mình lại xinh đẹp như thế này, hoa cỏ đầy núi, há lại chẳng đủ cho cậu chon hay sao?”.
Khinh Văn cong miệng cười: “Nói như mình đang cần bạn trai lắm không bằng ấy!”.
-“Đúng thế còn gì! “Dục tốc bất đạt”, mình nói cho cậu biết nhé, lần trước nghe Mặt Trứ