Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341630
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1630 lượt.
ng đáng có, cô đi một chuyến cũng chẳng sao, hơn nữa một năm nay, cô và Thang Bồng cũng hay qua lại, cũng có thể coi là bạn bè.
-“Vậy thì làm phiền nhé!”.
-“Không phiền đâu!”. Thang Bồng cười: “Có thể mời người đẹp đến tham dự là niềm vinh hạnh cho chúng tớ!”. Rồi anh chuyển chủ đề: “Bây giờ bọn mình đến khu nhà hành chính trước, có lẽ mọi người đã đến đông đủ rồi!”.
-“Được thôi!”. Khinh Văn cười gật đầu.
Đến khu nhà hành chính, mười mấy người đã đứng đợi ở đó, Mặt Trứng Cá nheo mắt nhìn Thang Bồng và Khinh Văn, đợi họ đi tới mới lên tiếng, giọng điệu có vẻ rất bất ngờ: “A! Đúng là Khinh Văn, không ngờ anh Thang lại hẹn cậu, đến cả mình cũng chẳng biết gì cả!”. Khinh Văn còn chưa kịp giải thích thì Thang Bồng đã quay sang nói với lớp trưởng – vốn là người chủ trì việc đi ngắm mặt trời lần này: “Có phiền đông người quá không?”.
Thang Bồng và Khinh Văn đều là những người đặc biệt thu hút ánh mắt của mọi người, trước khi Mặt Trứng Cá chạy đến đó thì những người khác đều đã nhìn thấy họ.
Lớp trưởng có dáng người dong dỏng cao lại đeo thêm cặp kính cận, vừa nhìn đã biết ngay là một sinh viên giỏi, anh ta vội vàng gật đầu: “Được mang theo người nhà, được mang theo người nhà chứ!”.
Khinh Văn càng ngại hơn, co len lén đứng im cạnh Thang Bồng, cũng không giải thích gì thêm.
Đợi khi bọn họ đến gần, tất cả không khách sáo nữa mà bắt đầu đánh giá Khinh Văn, quả nhiên không hổ danh là đại mỹ nữ nghe danh từ lâu của trường đại học H, trông cô rất giống những thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng vẽ trên đồ gốm sứ.
Tất cả đều đã đến đông đủ, lớp trưởng phân chia xe đạp cho mọi người, Khinh Văn thấy trong mười mấy người, ngoài cô ra còn có mấy cô gái nữa, lúc này tất nhiên con gái được ưu tiên hơn, cầm lái đều là cánh đàn ông con trai, các cô gái đương nhiên được ngồi phía sau xe hưởng phúc.
Mấy cô gái có vẻ hơi ấm ức, vốn là mấy ngày trước, các cô đều có kế hoạch tranh giành được ngồi sau se Thang thiếu gia, nhưng ai ngờ giữa đường lại xuất hiện kẻ lạ mặt hớt tay trên, giờ thì chẳng ai còn có cơ hội, chỉ có thể ngồi sau xe bạn trai khác.
Một đoàn xe đạp xuất phát, thoắt cái đã thấy đang bon bon trên con đường lớn thênh thang, mấy cô gái ngồi sau xe cười nói vui vẻ, các chàng trai đằng trước đang cố gắng đạp xe, gió thổi căng phồng những chiếc áo khoác dày, mái tóc ngắn bay rối tung trong gió, bên tai, tiếng gió lạnh của buổi hừng đông đang xao xác lướt qua.
Khi dừng lại trước đèn đỏ, Thang Bồng quay đầu lại hỏi một câu: “Có lạnh không?”.
Khinh Văn lắc đầu đáp: “Không lạnh đâu”.
Cô gái ngồi trên xe đối diện bùi ngùi lên tiếng: “Hồi cấp ba, mọi người cùng đi du lịch mùa đông, khi ngồi sau xe cậu cũng chẳng được nghe cậu hỏi một câu quan tâm như thế này, “bạn gái” với “bạn bè” chỉ khác nhau có một chữ, sao mà kẻ trên trời, người dưới đất vậy hả?”.
Anh chàng đi đằng sau nghe thấy cười khùng khục chêm vào một câu: “Nguy hiểm quá, để ý câu nói này xem! La Tư Tư, mới sáng sớm mà cậu đã uống giấm lạnh(*) rồi hay sao? Chua đến nỗi rụng hết cả răng ấy chứ!”.
(*) Trong tiếng Trung “uống giấm” còn có nghĩa là ghen tuông (BTV)
Tiếp theo là những tiếng cười ha ha của mọi người, Khinh Văn vốn có chút ngần ngại, nhưng thấy cô gái đó thực ra cũng chẳng có ác ý gì, hơn nữa mọi người lại đều cười vui vẻ như vậy nên tâm trạng cô cũng thoải mái hơn.
Thang Bồng cười đến nỗi răng vập cả vào miệng: “Này Tư Tư, chúng ta làm bạn với nhau nhiều năm như vậy, cậu nói những câu “sến” như vậy, mà không thấy nổi da gà sao?”.
La Tư Tư lườm anh một cái: “Bạn thì bạn, nhưng nói thế nào tôi cũng là con gái mà, quan tâm một chút thì chết sao?”.
-“Được rồi, được rồi…Vậy xin hỏi bạn Tư Tư, bây giờ bạn có lạnh không?”. Vừa nói ánh mắt anh còn cố ý tỏ ra âu yếm.
La Tư Tư chịu không nổi rùng mình một cái: “Đừng nói nữa, lạnh thật đấy!”.
Nhìn thấy thế, đến Khinh Văn cũng không nhịn được bật cười thành tiếng, bạn của Tô Nghệ, đến bạn của bạn Tô Nghệ vô cùng thú vị giống như cô ấy vậy.
Làn sương mong manh vẫn bao quanh, những chiếc xe lại bắt đầu lao về phía trước, chẳng thể nhìn thấy điểm tận cùng của con đường nhựa đang kéo dài vô tận, những cô gái chàng trai đón gió giống như những cảnh quay đẹp đẽ trong các bộ phim thần tượng.
Đuờng đi rất dài, mấy anh chàng này bình thường ra khỏi cửa đều bắt xe, đi xe đạp chẳng qua chỉ là một thú vui mà thôi, đã nửa giờ trôi qua, tốc đọ dần dần chậm lại.
La Tư Tư liếc nhìn một chiếc BWV lao qua như bay: “Tốc độ của chúng mình như thế này, có khi còn chưa leo đến đỉnh núi, mặt trời đã mọc rồi! Các cậu xem kìa, cái xe quét đường kia chả chậm hơn cả chúng ta là mấy!”.
-“Đại tiểu thư à, cô chỉ việc ngồi sau thì đừng nên oán thán, nếu đổi cho cô chở, có khi còn chậm hơn máy kéo ấy chứ!”.
-“Hay là để mình kể cho các cậu nghe một câu chuyện cười nhé!”. Mặt Trứng Cá làm ra vẻ nghiêm trọng.
Mọi người đều im lặng.
Mặt Trứng Cá nói: “Có một ngày, một chú thỏ đang chạy nhảy trên bãi cỏ xanh, đột nhiên có một con sói xông ra nói: “Tao sẽ ăn thịt mày!”. Các cậu đoá