Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.

n xem, sau đó việc gì xảy ra?”.
Mọi người đều lắc đầu.
Mặt Trứng Cá cười bí hiểm, những nốt trứng cá trên mặt phát ra những tia sáng kì lạ: “Sau đó con sói xơi tái chú thỏ thôi!”
Mọi người kêu lên rầm rĩ.
Nếu như không phải đang trên đường quốc lộ, có lẽ sẽ có người lao xe đạp qua đâm chết anh ta.
Không biết là ai nói: “Tài năng kể chuyện cười nhạt nhẽo của Mặt Trứng Cá càng ngày càng cao, sau này học viện có tổ chức dạ hội nhất định cậu phải tham gia, để cho mọi người cụt hứng chết đi được!”.
Tất cả đều gật đầu tán thành.
Với tốc độ rùa bò cuối cùng họ cũng đến đúng lúc mặt trời mọc.
Đứng ở đỉnh núi cao nhất của thành phố G, mười mấy con người xếp thành một hàng, giống như tư thế chuẩn bị đón chào nguyên thủ quốc gia.
Chân trời phía đông đã sáng lên, sao mà ấm áp, sao mà tinh khôi, trời đất như liền một dải, mặt trời dần dần xuất hiện, ánh vàng rực rỡ chiếu sáng cả khoảng trời, soi lên áng mây trắng ánh bảy sắc cầu vộng. Mây khói phiêu diêu, gió nhẹ mát lạnh.
Đứng ở nơi này, cả thành phố phồn hoa và diễm lệ thu trọn vào tầm mắt khiến cho người ta cảm thấy như bao quát toàn thiên hạ, như đang đứng ở một nơi độc lập với cả thế giới.
Nhìn thành phố ở dưới chân mình, tao nhã mà tha thiết, như nối liền với chân trời phía xa, dường như thứ ánh sáng mặt trời rực rỡ đó đã lan tỏa xuống, điểm xuyết thêm vào sự tĩnh mịch của thành phố.
-“A”, có ai đó không kìm được đã dang rộng đôi tay, bình thản đón gió thổi tới và hét to: “Đã quá, đã quá”.
Tiếp theo lại có người thứ hai dang tay hét lớn: “A…”.
Từ núi xa vọng lại liên hồi hai ba tiếng: “A…a…a…”.
Thang Bồng quay đầu sang, nhưng thấy đôi đòng tử của Khinh Văn khép lại, khóe miệng cong cong, gió lùa vào mái tóc đen dài của cô như vuốt ve, như lôi kéo và nhanh chóng lướt qua, chỉ còn lại tiếng thở dài buồn bã.
-“Thế nào? Chuyến đi này không uổng phí đúng không!”.
Cô mở mắt, luống sáng chói mắt khiến cô phải nheo mắt lại: “Cảm ơn cậu, mình nghĩ cả ngày hôm nay mình sẽ có tâm trạng thật tốt!”. Ánh sáng mênh mang bên chân trời đang đổ lên mái tóc đen láy của cô, khuôn mặt thanh tú, nụ cười như hoa, đẹp đến say lòng người.
-“Khinh Văn!”. Thang Bồng không dừng được khẽ gọi tên cô: “Thực ra…”.
-“Gì cơ?”, cô quay lại, đối diện với đôi mắt sáng long lanh, sâu thăm thẳm như vì sao đêm quên về nhà.
Trong khoảnh khắc, thế giới như trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng trái tim hai người đập rộn rã, tâm trạng vừa mới được thoải mái của cô bỗng chốc lại căng thẳng, cô lóng ngóng không biết pahir làm thế nào.
Thang Bồng thông minh dường nào sao lại không thể nhìn ra phản ứng của cô: “Sau này…”. Anh đưa mắt về phía những đám mây như được dát vàng, thong dong nói: “Còn có thể mời cậu cùng đi xem mặt trời mọc không?”.
Hóa ra là thế, trái tim cô suýt nhảy ra khỏi cuống họng đã trở lại vị trí cũ: “Tất nhiên là được chứ!”.
Thực ra có một số điều không thể thốt ra thành lời, mọi người đều có thể giả vờ chẳng có chuyện gì xảy ra, nếu như nói ra, tình cảm ban đầu có thể sẽ thay đổi, về mặt này, Thang Bồng hiển nhiên là một người thông minh.

Con người quả nhiên chẳng phải là sắt đá, cả một đêm không ngủ, vừa sáng đã đi leo núi, bây giờ cô có thể ngủ đứng cũng được.
Thật may mắn, buổi trưa chẳng có khách nào, Tiểu Phàm thấy sắc mặt cô không tốt, bèn bảo cô nghỉ trước. Cô ngồi trong một góc, sưởi ánh nằng mùa đông ấm áp và mơ màng muốn ngủ.
Có gì đó là lạ.
Lạ ở đâu nhỉ? Bên cạnh anh không có chú ong lượn lờ không ngừng, khi đưa đồ ăn cô cũng không giành lấy mâm như ngày hôm qua, Phạm Như Sênh cảm thấy là lạ và đưa mắt tìm kiếm, anh thấy cô đang yên lặng gục đầu trên chiếc bàn ở góc khuất.
-“Người đẹp hôm nay có gì là lạ!”. Tào Châu nói với anh như vậy.
Anh cau mày nhìn anh ta, sao phải nói với anh? Thế nhưng... “Cô ấy sao vậy?”. Chưa kịp nghĩ xong thì câu hỏi đã buột ra khỏi miệng.
-“Cậu cũng quan tâm đến cô ấy à? Mình cứ tưởng cậu đã đạt đến cảnh giới cao nhất của sự lạnh lùng và vô tình rồi chứ, có thể thành Phật…A di đà Phật, sự quan tâm của người ta cả một năm nay mà cậu không động lòng”.
Đây gọi là gì nhỉ? Tự chuốc nhục vào thân!
Như Sênh mím chặt môi thành một đường thẳng, chẳng buồn lên tiếng.
Tào Châu nửa đùa nửa thật: “Có lẽ đến kỳ chăng, cậu cũng biết mà, con gái mỗi tháng đều có một lần như vậy!”.
Kỳ sinh lý?
Như Sênh vòng qua anh ta và đi thẳng vào bếp.
Trong lúc mơ màng, Khinh Văn cảm thấy có tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng trước mặt, cô ngẩng đầu nhưng không nhìn rõ người đang đứng trước mắt mình, bị ngược sáng, cô nheo mắt nhưng cũng không nhìn rõ nét mặt của anh: “Như Sênh?”.
-“Uống ít trà nóng đi!”, dừng một lúc, dường như anh động lòng trắc ẩn nên lại nói tiếp: “Nếu như cảm thấy khó chịu thì về nghỉ đi, tôi sẽ xin phép giúp cô!”.
-“Không, không cần!”. Khinh Văn tự nhiên nhận được sự quan tâm nên cảm thấy rất ngạc nhiên, lẳng lặng véo mình một cái xem liệu có phải là đang mơ màng không?
Anh hơi sửng sốt nhưng rồi lại quay đi làm công việc củ