Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
ủa cô, yêu mãi, yêu mãi, yêu đến mức tự rơi vào cạm bẫy, hơn nữa, có muốn trèo lên cũng không trèo được
Biết anh sống không tốt, liệu em có yên lòng?
Có những lúc Khinh Văn cảm thấy có nhiều việc trên thế giới này thật khó nói; một số người, một số việc khi bạn muốn được gặp thì hết ngày này đến ngày khác đều không có cơ hội, đợi đến khi lòng như nước ngừng chảy thì những người đó, những việc đó lại đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời bạn. Hơn nữa từ trước tới giờ chẳng có nguyên nhân để gặp gỡ, giống như trường hợp cô và Như Tiêu chẳng hạn.
Khinh Văn không nhớ rõ lắm khi đến nộp đơn vào công ty thì tâm lý mình như thế nào? Cô học Trung văn, xin làm biên tập ở một tạp chí tiểu thuyết quả thực là quá hợp lý. Vào thời điểm bấy giờ lý do cô muốn có công việc này chẳng có gì to tát, nhưng khi làm chính thức mới phát hiện ra rằng, công việc này thực sự rất thích hợp với cô. Trong tay cô có rất nhiều tác giả mới rất “nghe lời”, mỗi người trong bọn họ đều có câu chuyện của riêng mình, những lúc rảnh rỗi, cô lại đắm chìm trong câu chuyện của người khác, vui vẻ hoặc không vui vẻ, hạnh phúc hoặc không hạnh phúc, cũng có lúc cô từng nghĩ tình yêu và hạnh phúc dường như không quan hệ với nhau. Chỉ là, tình yêu thì ai có thể nói rõ được? Nó cũng giống như những người lạ mặt bước vào trong vòng phỏng vấn, nào ai có thể chỉ cần nhìn một cái là biết rõ vì sao những người đó lại đâm đơn vào vị trí này, có thể là do áp lực công việc, có thể đơn giản là sự thích thú hoặc cũng có thể có lý do tương tự như cô lúc ban đầu.
Lúc bấy giờ, công ty vẫn chưa có thông báo tuyển dụng với quy mô lớn như hiện nay, hàng ngày đều có những dòng người không ngớt đến xin phỏng vấn, họ đã quá quen với việc đó đến mức chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn người đến phỏng vấn. Khinh Văn cũng là một trong số đó, vô tình ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của cô ấy, trong lòng vô tình lại dậy lên những gợn sóng nho nhỏ.
Như Tiêu từ phòng nhân sự đi ra đúng vào giờ nghỉ trưa, thế là hai người họ cùng nhau đến quán trà gần công ty và chọn vị trí kề bên cửa sổ.
Trong chốc lát, Như Tiêu chưa kịp phản ứng, đợi đến khi có thể phản ứng lại thì người phục vụ đã mang món điểm tâm của bọn họ đặt trước mặt.
Như Tiêu hơi không cầm lòng, cô tiếp tục nói: “Chị Khinh Văn, thực ra anh trai em…”.
-“Như Tiêu!”. Khinh Văn quay đầu lại, nhìn sâu vào đáy mắt cô, “Có một số chuyện khi đã qua đi thì không nên nhắc lại làm gì!”.
-“Không, em muốn nói!”. Sự bướng bỉnh của Như Tiêu thật giống tính cách của cô năm nào, khi ấy Khinh Văn đã nghĩ như vậy, chỉ có điều người bướng bỉnh thường dễ bị tổn thương. Cô nên đập bàn một cái rồi bỏ đi, nhưng có lẽ vì thời gian đã làm cho tính cách của cô thay đổi và cô cũng không còn sự kích động như đó nữa, cho nên đã rất bình thản ngồi trên ghế để nghe cô ấy nói. “Anh trai em cũng có nỗi khổ của riêng mình. Lúc bấy giờ, tất cả tiền trong nhà đều dùng chi trả viện phí cho mẹ, chị cũng biết, lúc đó anh ấy cũng chỉ là một sinh viên, cho dù làm việc cật lực mỗi ngày cũng kiếm không được bao nhiêu tiền, mẹ lại bệnh như vậy, nếu là người khác thì có thể vay tiền người thân, nhưng chúng em đến cả một người thân cũng chẳng có. Cuối cùng anh chẳng có cách nào khác, chỉ có thể tìm đến chị Mạt Lạc. Cha chị Mạt Lạc là viện trưởng bệnh viện thành phố G này, ông đã chứng kiến quá trình trưởng thành của anh trai em và ông rất quý mến anh, chẳng cần anh mở lời, mọi việc của mẹ ông đều giải quyết ổn thỏa, ông còn liên hệ với bác sĩ chuyên về ung thư bên Mỹ để khám bệnh cho mẹ. Chỉ là lúc bấy giờ ông đã làm một việc không cần thiết, đó là tranh thủ kiếm hai suất đi du học. Đó là lòng tốt của ông, ông muốn anh ấy có thể vừa đi du học lại vừa có thể chăm sóc mẹ, thậm chí đến việc học tập của em cũng được sắp xếp đâu vào đấy. Với ân tình như vậy, lúc đó thật chẳng có cách nào để từ chối!”.
Như Tiêu im lặng, cô cười đau khổ: “Anh trai em là người như thế đấy, lúc nào cũng nghĩ cho người khác mà chẳng bao giờ nghĩ cho bản thân mình. Bốn năm ở Mỹ, anh ấy chưa phút nào vui vẻ, trước vốn là người ít nói thì lúc đó lại càng trở nên trầm mặc hơn. Em đã từng hỏi anh ấy có thật là không nhớ đến chị Khinh Văn một chút nào không? Tại sao từ khi đến đây chưa bao giờ thấy anh nhắc đến chị? Anh ấy chỉ cười, lúc bấy giờ em chẳng hiểu gì hết, chỉ trách anh ấy sao quá vô tình như vậy. Bệnh tình của mẹ đã được điều trị triệt để, chị Mạt Lạc đã kéo em, anh ấy và mấy người bạn nữa đi chúc mừng, có lẽ ngày hôm đó tâm trạng của anh ấy không được tốt lắm, hình như ai mời rượu anh ấy cũng không từ chối, mấy cô gái Trung Quốc từ trước đã thầm thương trộm nhớ anh liên tục đến chúc rượu, cuối cùng anh ấy uống đến say bí tỉ, về đến nhà, khi em lau người giúp anh ấy, thấy anh ấy không ngừng nói: Khinh Văn, xin lỗi em! Khinh Văn, xin lỗi em! Đó là lần đầu tiên em nhìn thấy anh ấy khóc, thì ra, cho dù là người cứng rắn thì khi đau khổ cũng giàn giụa nước mắt. Thế nhưng khi anh trai em đau l