Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.
còn anh?”. Cô nhìn Mạt Lạc ở cạnh Như Sênh, “Nhất định là rất hạnh phúc? Chị Mạt Lạc, tôi vẫn chưa được chính thức gặp mặt chị lần nào, nhưng thực sự rất thích tên của chị, một cái tên rất đặc biệt!”.
Mạt Lạc cười: “Cô là…bạn cùng trường của Như Sênh ngày trước? Đã lâu rồi Như Sênh cũng không gặp lại bạn học, đúng là sự trùng hợp hiếm thấy, hay là tất cả cùng đi ăn một bữa được không?”.
-“Không cần đâu, chúng tôi đã ăn rồi!”. Khinh Văn mỉm cười, “Lúc nãy bạn trai tôi lái xe gặp một sự cố nho nhỏ nên mới đến đây, chúng tôi phải đi rồi!”. Nói xong, cô kéo tay Thang Bồng một cách rất tự nhiên, khóe miệng vẫn giữ nụ cười nhưng trong lòng lại đau nhói.
-“Không sao chứ?”. Mạt Lạc hỏi.
Cô lắc đầu.
Mạt Lạc nhìn sang Thang Bồng: “Đây là bạn trai của cô? Nhìn rất quen…A, tôi nhớ rồi, là phiên dịch viên cao cấp của thành phố G, Thang Bồng?”.
-“Thật hân hạnh!”. Thang Bồng giữ phong độ đặc biệt nho nhã, “Nói ra thì tôi và viện trưởng Phạm đây cũng từng học cũng trường, chỉ là trước đây chị chưa từng gặp mà thôi, để hôm nào rảnh mọi người cùng nói chuyện nhé!”.
Như Sênh yên lặng nhìn sâu vào mắt Khinh Văn, cái nhìn từ vai hạ xuống cánh tay, rồi dừng lại ở cánh tay đang khóa tay Thang Bồng của cô.
Khinh Văn không quay đầu, cũng không muốn nhìn lại nữa, cô cười với Mạt Lạc: “Chúng tôi còn có việc, đi trước nhé!”.
Quay mình lại, nụ cười thật gượng gạo.
Lúc ấy trời vẫn mưa, Thang Bồng nhìn những hạt mưa bên ngoài, quay người lại, gỡ bàn tay cô đang khoác trên tay chuyển xuống nắm chặt trong lòng bàn tay, cười nói: “Vừa nãy anh nghe thấy hai từ “Bạn trai”, em không được phủ nhận đấy nhé!”.
-“…”. Khinh Văn cụp mắt, hàng mi run rẩy, cô mím chặt môi, “Lúc nãy…người lúc nãy là bạn trai trước đây của em!”.
-“Anh biết!”. Thang Bồng gật đầu, đột nhiên buông tay cô ra, vỗ về như một đứa nhỏ, vỗ vỗ lên đầu cô, “Đùa với em vậy thôi, xem em giật mình kìa!”.
-“Anh giận à?”.
-“Làm gì có?”. Anh cười, “Anh mà lại hẹp hòi như thế hả?”.
Khinh Văn im lặng.
Nhưng Thang Bồng đột nhiên lại nắm lấy tay cô: “Khinh Văn, anh…”.
-“Em sẽ suy nghĩ!”. Khinh Văn ngập ngừng, chợt nghe phía sau có âm thanh vọt tới, vội vàng rụt tay lại, “Kia có phải là Đại Dũng không? Em không đeo kính nên nhìn cái gì cũng chẳng rõ!”.
Đèn đường dưới mưa nhìn càng trở nên mông lung mờ ảo, người vừa đến muộn đã đánh tan đi giây phút ngượng ngùng ấy.
Tại đại sảnh của bệnh viện, Phạm Như Sênh vẫn đứng chôn chân tại chỗ, hai tay buông thõng xuống, nắm tay càng lúc càng chặt. Chưa từng nghĩ đến tình huống gặp mặt tình cờ như thế này, một năm trở lại đây, không phải anh chưa từng nghĩ đến việc đi tìm cô, chỉ là không có thời gian, cuối cùng sau khi thu xếp được thời gian và muốn tìm một cơ hội thích hợp, lời xin lỗi đã từng diễn đi diễn lại hàng nghìn lần trong sâu thẳm cõi lòng nhưng cuối cùng lại chẳng có cơ hội để nói ra. Cho dù đã từng nghĩ đến việc cô sẽ chẳng ở chốn cũ để chờ đợi anh, nhưng anh vẫn hy vọng. Nhưng, rốt cuộc đã muộn rồi ư?
Ngày hôm qua đã bỏ lỡ, thì ngày mai, ngày mai sẽ rất xa xôi.
…
Sáng sớm tỉnh dậy, dạ dày lại có cảm giác đau dữ dội, khiến Khinh Văn đến bước khỏi giường cũng phải gắng sức.
Kiệt sức, cô lại ngã ra gối, miệng thở dốc, chẳng thể gắng gượng được nữa. Từ khi cái tên đó lại xuất hiện trong cuộc đời cô, đã mấy đêm liền cô không ngủ được, lại thêm năm năm qua, cô sống một mình, ăn uống không điều độ, bệnh đau dạ dày không tái phát mới là chuyện lạ.
Mấy năm qua, thực sự cô sống rất đơn giản, quanh quẩn cũng là công việc, ăn uống và ngủ mà thôi, thỉnh thoảng vì công việc bận rộn mà quên đi thời gian, trong nháy mắt, mấy ngày đã vụt trôi đi, tiếp theo sau là sự lặp đi lặp lại hết sức máy móc.
Thở hắt một tiếng, từ trên giường cô lồm cồm bò dậy, rất khó chịu nhưng công việc vẫn cần phải làm, bây giờ, ngoài sự bận rộn trong công việc ra, cô cũng chẳng biết bản thân mình nên làm gì nữa? Rất sợ phải tự nhốt mình trong phòng, từ khi bắt đầu đi làm cho đến nay cũng mới chỉ xin nghỉ có một lần, sau đó, cô cũng chẳng dám nữa.
Ngày hôm đó trời cũng mưa, cô ở nhà một mình đọc sách, đột nhiên có một con gián chạy vào, cô giật thót mình, nhưng lại tự nhủ, không sao đâu, chẳng qua cũng chỉ là một con gián. Hít một hơi thất sau, cô giơ cao chiếc dép lê, dùng hết sức đập mạnh…
Cô ngồi yên bất động bên xác con gián hết một buổi chiều, căn phòng yên tĩnh vô cùng, chỉ có tiếng mưa đập trên mặt kính lộp bộp, lộp bộp, bỗng phát hiện mình cô đơn biết bao.
Cô không xử lý ngay con gián mà cứ thế nhìn xác nó cho đến khi trời tối, vậy là, năm năm nay, bầu bạn lâu dài nhất với cô chính là con gián đã chết đó.
Thật nực cười, nhưng khuôn mặt cô lúc đó lại rất vô cảm, không vui, không hạnh phúc, cũng chẳng cười. Đồng thời, cũng chẳng có sự đau thương, chẳng bi lụy, chẳng cả thương cảm.
Cô đột nhiên nhớ đến câu chuyện cười mà Mặt Trứng Cá đã từng kể cho cô nghe thời đại học: Một ngày nọ, có một người ngồi câu cá, anh ta câu mãi, câu mãi, câu đến nỗi mất cả cần câu. Cũng giống như tình yêu c