Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.
. Định thần trở lại, Thang Bồng đã ngồi ở trước mặt cô, cởi áo khoác đen ở ngoài ra, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, cổ tay áo nhẹ nhàng rủ xuống, dáng vẻ thật ung dung.
-“Đúng đấy, em cũng chỉ là kẻ dân đen, không giống cán bộ cao cấp các anh, lương của một năm cũng đủ để cho bọn em sống nửa đời”.
Anh bật cười: “Nói như thể tiền của anh là tiền tham ô không bằng. Tối mai em có rảnh không? Cùng anh đi dự dạ tiệc nhé! Nói thật, anh không hy vọng là em lại viện lý do nào đó để từ chối, nếu như thế anh cũng không biết mình còn có đủ dũng khí để đưa ra những lời mời tương tự như thế nữa không?”.
Không nhớ rõ đây là lời mời thứ bao nhiêu của anh, dạ tiệc – trường hợp này nếu đi cùng bạn khác giới, thì đó sẽ là mối quan hệ tương đối thân mật. Người làm công việc như anh, thường xuất hiện trong những trường hợp như thế này cũng là điều rất bình thường, mỗi lần anh đều ngỏ lời mời Khinh Văn nhưng đều bị cô viện một lý do nào đó để từ chối, nhưng lần này, cô lại đổi ý, mấy năm nay, cô đã quá tệ bạc với bản thân mình, thỉnh thoảng cũng nên mở lòng, cho người khác một cơ hội và cũng là tạo cơ hội cho chính bản thân.
-“Vâng!”. Cô gật đầu, mỉm cười.
Đôi mắt Thang Bồng trở nên sáng lấp lánh, ẩn chứa cả sự ngạc nhiên: “Anh vốn cho rằng em sẽ lại từ chối, thật khốn khổ cho trái tim nhỏ bé của anh!”.
-“Anh đã bao giờ nghĩ rằng, thực ra em thực sự không hoàn mỹ như tưởng tượng của anh?”. Cô không biết tại sao anh không chịu từ bỏ mình.
-“Không có người nào hoàn hảo cả, mỗi người đều có những khiếm khuyết của riêng mình, giống như anh đây, có cả đống khuyết điểm, anh chưa bao giờ cho rằng em là người hoàn mỹ!”.
-“Thế thì tại sao…”.
-“Ai bảo tự anh đưa chân mình vào bẫy trước?”.
Khinh Văn quay đầu, ngoài trời vẫn còn mưa, những hạt mưa hắt lên cửa kính, từng giọt, từng giọt li ta li ti làm ánh đèn đường nhòe đi, “Nếu như trong lòng em vẫn không thể quên được những điều đã qua thì anh có để tâm không?”.
-“…Tất cả mọi người đều có quá khứ, nhưng điều đó không thể hiện cái gì, trừ phi bị mất đi trí nhớ chứ ai có thể quên được những sự việc đã từng xảy ra!”.
-“Tiểu Nghệ đã từng nhiều lần kể về anh với em!”.
-“Ừm?”, anh nhíu mày, “Sau đó thì sao?”.
-“…Nhưng chưa bao giờ nói rằng anh là người rất hiểu lòng người!”.
Nói xong câu này, cả hai người đều bất cười.
Tất nhiên cuối cùng vẫn là Thang Bồng trả tiền, dùng xong bữa, hai người ra về, không biết Khinh Văn đang nghĩ gì mà cứ bước ra ngoài cửa theo thói quen, ngoài trời mưa phùn vẫn bay, từng hạt, từng hạt đọng trên mi mắt, một bàn tay vươn ra giữ cô đứng lại. Khi ập vào ngực anh, cô có thể ngửi thấy mùi hương nước hoa nồng nàn.
Những ký ức lại ùa về, vòm ngực thân quen ấy mãi mãi mang mùi thơm nhẹ của xà bông tắm, một giọng nói nghiêm túc vang lên: “Tống Khinh Văn, đến khi nào em mới thôi bất cẩn như thế này?”.
Đã từng cho rằng có thể mãi mãi nắm tay nhau như thế cùng đi trên một con đường, nhưng khi buông tay ra rồi mới biết rằng tất cả chỉ là hai đường thẳng song song, khi tất cả đã như sương tan khói thoảng thì song song vẫn luôn là song song. Cho dù khoảng cách không lớn nhưng vẫn là mỗi người ở một chân trời khác nhau.
Cô ngẩng đầu ngước nhìn, thấy khuôn mặt tuấn tú rất gần, mang theo nụ cười dịu dàng: “Đang mưa thế này lại đội đầu trần đi đâu, ở đây đợi anh, anh đánh xe qua!”.
Thực ra, muà này cũng chưa phải là lạnh lắm, nhưng ở thành phố G này, chỉ cần mưa xuống, gió to hơn bình thường thì nhiệt độ cũng xuống rất nhanh. Hồi đầu, Tô Nghệ thường ca thán với cô rằng: “Ghét nhất là mưa, ẩm ướt một chút không nói làm gì nhưng hôm trước rõ ràng là hơn hai mươi độ, chỉ cần mưa xuống là xuống còn năm, sáu độ, có còn để cho người ta sống nữa không đấy!”.
Ngồi trong xe, hơi ấm lập tức bao quanh người cô.
-“Em cứ ngỡ trong thời gian này mình đã trưởng thành hơn rất nhiều!”. Khinh Văn nói, “Nào ngờ vẫn chẳng khác gì khi trước, lúc nào cũng qua loa đại khái!”.
-“Cũng chẳng có gì là không tốt, thế mới nói sự chân thật thuần khiết vẫn luôn là đáng quý nhất, có rất nhiều người khi bước vào xã hội đều thay đổi quá nhanh chóng!”. Thang Bồng nói, “Anh thích em bởi vì em đã làm cho nhận định đó bị đảo lộn!”.
-“Anh lại xem em là người quá vĩ đại rồi!”. Khinh Văn cười, “Thực ra, em vô cùng ngưỡng mộ những người có khả năng biến hóa linh hoạt, còn như em, cho dù có thay đổi như thế nào cũng không khác gì so với lúc ban đầu!”.
Nếu như thực sự có thể thay đổi nhiều như vậy, thì cô sẽ nguyện hóa thành một Tống Khinh Văn khác, một Tống Khinh Văn có thể bỏ qua hết những ký ức của quá khứ, trân trọng những gì có trong hiện tại, hoặc ít ra cũng phải giống những người bình thường khác trong xã hội, tất cả đều nhìn về phía của “đồng tiền”.
Chiếc xe lướt đi với tốc độ ổn định trên đường.
Anh hỏi: “Cứ thế này mà về à?”.
-“Vâng!”, cô gật đầu, ngắm những hạt mưa bên ngoài khung cửa, “Buổi tối em vẫn còn một chuyên đề cần làm gấp, vốn định để ngày mai làm, nhưng đã hứa là sẽ đi dự tiệc cùng anh mà!”.
-“Nghe em nói như thế, cứ