XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341682

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.

để cô giả vờ rằng bản thân mình chính là người mà anh yêu nhất.
Cô giằng ra khỏi tay anh, nửa cười nửa không mà nói rằng: “Tôi cứ đoán mãi là tại sao anh lại ra đi, suốt năm năm qua lúc nào tôi cũng đoán. Khi biết rằng, trong mấy năm đó anh sống không được tốt tôi cũng cảm thấy được an ủi phần nào!”.
Quay mình bỏ đi, cô lau khô những giọt nước mắt, “tạm biệt” mối tình đầu và những hồi ức, câu “tạm biệt” mà năm năm trước chưa nói được thành lời thì đến hôm nay cuối cùng cũng có thể nói bù, nhìn thấy những giọt nước long lanh dưới đáy mắt anh, cô đã có khoái cảm của sự báo thù.
Phạm Như Sênh, tôi rất muốn có cơ hội để chứng minh tình yêu của tôi đối với anh không phải là thứ không thể bỏ đi được.
Ánh trăng đêm nay dường như càng thêm lạnh lẽo đến thê lương.
Anh nhìn theo bóng hình cô, chôn chân tại chỗ hồi lâu, đến khi hình bóng cô khuất ra khỏi tầm mắt của anh.
Khi hai mươi tuổi, cô đã yêu anh, mối tình ấy chỉ có cô là người cho đi
Mối tình đầu của cô, nụ hôn đầu tiên của cô và cả đêm đầu tiên của cô cũng dành cho anh, cô đã ở bên và cùng chúc mừng sinh nhật lần thứ hai mươi ba của anh, rất lâu về sau anh mới biết rằng ngày hôm đó cũng là sinh nhật của cô.
Từ nhỏ tới lớn, biết bao ánh mắt lạnh lẽo của người đời đã mài mòn trái tim anh, làm nó trở nên lạnh lùng và kiên quyết; cô chính là tia sáng mặt trời duy nhất trong cuộc đời anh, chỉ cần nhìn nụ cười của cô là anh đã thấy ấm lòng.
Nhưng chính tay anh đã cắt đứt sợi day tình cảm đó khiến cho thế giới của anh hoàn toàn trở nên trầm lặng, chẳng biết bắt đầu từ khi nào, hành trình trong cuộc đời anh trở thành nỗi giày vò, mỗi bước tiến lên trước là con đường phía sau lại mất đi một bước và chẳng thể quay lại được. Anh chưa từng cầu mong điều gì cao sang, mấy năm qua ở Mỹ, đã có những nỗi nhớ anh khắc cốt ghi tâm, có thể đã vô số lần muốn quên đi, nhưng cuối cùng mới biết rằng, cô chính là người đã mang niềm vui đến cho anh, đó chính là niềm vui lớn nhất và duy nhất trên thế gian này. Không phải là anh chưa từng phải chịu sự giày vò của nỗi nhớ nhung và hối hận, nhưng đó chính là lỗi của anh và anh phải tự nhận lấy, anh không hề hối tiếc mà chỉ hy vọng thời gian có thể xoa dịu cho chính mình và khi quay về cô vẫn chưa quên anh.
Nhưng bây giờ, còn hơn cả sự lãng quên, nỗi hận trong lòng cô thực sự rất lớn.
Không biết trải qua bao lâu, đến tận khi Như Tiêu xuất hiện đằng sau anh, cô cẩn thận nắm chặt tay anh mình, khóc và nói rằng: “Anh, tại sao anh không giải thích với Khinh Văn, chị ấy vẫn còn dành cho anh rất nhiều tình cảm, chị ấy vẫn còn yêu anh. Chị ấy đã yêu anh lâu như vậy, ngay từ buổi tối mà chúng ta xem kịch khi chị ấy mới năm tuổi, chị đã chăm chú nhìn anh suốt cả buổi tối. Anh, thứ tình cảm đó không phải nói quên là có thể quên được!”.
Trong đầu anh, tiếng cười lảnh lót của cô ấy như từ cõi xa xăm nào đó vọng tới.
-“Như Sênh, anh phải nhớ rằng, em đã thích anh, thích anh đã thật nhiều nhiều năm!”.
-“Thật nhiều nhiều năm?”.
-“Đúng thế, để em đếm nào, một, hai, ba, bốn, năm…tổng cộng là mười bảy năm!”.
-“Chúng ta mới quen nhau có mấy năm mà!”.
Giây phút lời giải đáp được đưa ra, anh đột nhiên bừng tỉnh.
Từng con sóng quá khứ đang ào ạt xô đến, không ngừng khuấy động trong đầu Như Sênh, cô gái nhỏ cứ bám riết lấy anh đi khắp thôn vào năm anh sáu tuổi và hình bóng trong ký ức đã dần dần chập lại.
Anh luôn cho rằng, tình yêu của Khinh Văn dành cho anh chỉ mới bắt đầu nảy nở sau lần gặp gỡ tình cờ ở đại học, nhưng không ngờ, tình cảm đó nảy mầm từ rất lâu về trước, khi mà trong lòng anh chẳng hề mảy may có chút hình ảnh nào của cô.
Rốt cuộc anh đã làm cô đau đớn đến mức nào?
Như Sênh dựa vào lan can, nỗi đau khổ ngập tràn trên gương mặt anh tuấn






Anh biết rằng, chúng ta đã không thể trở về ngày xưa được nữa!
Trải qua một đêm ngủ li bì, ngày hôm sau Khinh Văn vẫn tỉnh dậy, mặc quần áo, đi tàu điện ngầm đi làm như bình thường. Giờ Như Tiêu đã trở thành biên tập viên tập sự tại công ty, cũng chẳng biết có phải trùng hợp ngẫu nhiên hay không, tổng biên tập phân xuống ba biên tập viên tập sự, trong đó Như Tiêu là người cô phải hướng dẫn. Thực sự, Khinh Văn rất mến cô gái nhỏ Như Tiêu này, trong sự yêu mến đó có cả thương yêu, nhưng điều khiến cô cảm thấy đáng tiếc chính là cho dù vẫn yêu mến nhưng không được thân mật như trước kia nữa, suy cho cùng thì cô ấy vẫn là người em gái bé bỏng của người đó, nếu như hai người họ vẫn có thể thân mật như trước thì họa chăng đầu óc cô có vấn đề.
Thế nhưng Phạm Như Tiêu lại không cho là như vậy, cô luôn cho rằng nếu như không phải vì mình và mẹ thì anh trai và Khinh Văn đã không phải chia tay, cho nên khi ăn trưa cùng nhau, cô ấy thường kể cho Khinh Văn nghe về quá khứ của Phạm Như Sênh.
Tống Khinh Văn cảm thấy mình thật mâu thuẫn, rõ ràng biết không nên tìm hiểu về quá khứ của anh, cô cũng đã từng nói với Như Tiêu, những điều đó đối với cô chẳng còn ý nghĩa gì nữa, chỉ là mỗi lần ng