Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

he, trái tim lại càng đau đớn hơn.
Có một lần, Như Tiêu nói đến mối quan hệ giữa Mạt Lạc và gia đình họ, cô nói: “Đối với gia đình họ Mạt, anh trai em có tội với họ. Thực ra, trước đây chị Mạt Lạc có một cô em gái, tên là Mạt Phỉ. Đại khái là khi anh em học trung học, anh và Mạt Phỉ học chung một lớp, chị ấy là một cô gái tốt, rất năng động và vô cùng thích anh Như Sênh, theo đuổi anh giống hệt như chị khi xưa. Lúc đó anh đối xử với chị ấy rất lạnh lùng, nhưng thực ra trong lòng anh cũng rất thích, vì thành tích cả năm cũng chỉ có mình chị ấy có thể cạnh tranh được với anh. Nhưng chị ấy không được may mắn như chị, tai nạn giao thông đã cướp đi sinh mạng của chị ấy. Ngày hôm đó diễn ra trận thi đấu bóng rổ của toàn khối cấp ba, chị ấy vội vội vàng vàng đến trước để cổ vũ cho anh Như Sênh…Đó là một tai nạn chẳng ai mong đợi nhưng cũng là nỗi ân hận lớn của anh trai em, cho nên anh đối xử rất tốt với chị Mạt Lạc, đặc biệt là cha mẹ Mạt Lạc, từ trước đến nay chưa bao giờ oán trách anh về chuyện ấy. Lúc bấy giờ, nhà em rất nghèo, nhà họ Mạt đã giúp đỡ chúng em rất nhiều, bởi vì ông Mạt rất quý anh Như Sênh và cảm thấy anh rất giống ông hồi trẻ, là một tài năng hiếm có”.
Cô nói: “Nếu như em nói là đồ Mc Donald’s thì anh có cho là ấu trĩ không?”.
-“Được thôi!”. Thang Bồng vui vẻ đồng ý, trong lòng thầm mừng vì hôm nay mình ăn mặc khá thoải mái, không ngoa nếu nói rằng anh vẫn còn dáng vẻ hoạt bát nhanh nhẹn của tuổi thanh xuân hồi học đại học.
Hai người bước vào nhà hàng Mc Donald’s, bên trong rất đông người, Khinh Văn hối hận ngay lập tức, cô đã quên rằng buổi trưa ngày thứ bảy là lúc nhà hàng Mc Donald’s đông khách nhất.
-“Sao mà đông người thế!”, cô lè lưỡi, “Hay là chúng mình đi chỗ khác đi!”.
-“Cũng được!”. Thang Bồng nói, “Đi về phía trước xem thế nào!”.
Hai người ra khỏi nhà hàng Mc Donald’s, ánh mặt trời đã hơi chói chang, cô lại đề nghị: “Hay là bọn mình đi ăn lẩu đi?”, thời tiết không nóng cũng chẳng lạnh như thế này có lẽ người ăn lẩu sẽ không đông, cô nghĩ vậy.
Nhưng vừa bước vào quán lẩu, cô đã hối hận ngay.
-“Hôm nay là ngày lễ à?”, cô buồn rầu, “Sao mà đi đến đâu, cũng đông người thế!”, nói xong liền quay đầu định đi, tâm trạng vui vẻ ban đầu đã có chút bực bội.
-“Đợi đã!”, Thang Bồng giữ cô lại, “Đi cùng anh!”. Anh dắt cô tiến về phía trước mấy bước, một người phục vụ trông thấy anh liền vội vàng tiến đến, “Ngài Thang, xin hỏi có mấy người ạ?”.
-“Hai người!”.
-“Mời lên lầu, mời lên lầu!”, họ phải lách qua tầng một đông nghịt người mới lên được tầng hai.
Thật là trái ngược, không gian trên tầng hai yên tĩnh và thoáng đãng hơn rất nhiều. Hai người được bố trí ngồi trong một gian riêng, bọn họ đang tìm thực đơn để gọi vài món thì thì người phục vụ đã lễ phép mang đến.
-“Anh thường qua đây ăn phải không?”. Khinh Văn quan sát căn phòng nhỏ một lượt, “Không ngờ một quán lẩu lại có cách tiếp đãi như thế này! Trước đây em chỉ nghe nói quán này rất nổi tiếng, mỗi lần đến đều đông nghịt người nên cho rằng đồ ở đây chắc rất ngon!”.
-“Hiện nay xã hội có trào lưu như thế này, mỗi khi hoàn thành một phi vụ đều kéo nhau đi ăn ăn uống uống, có một số quan chức rất thích đến đây, anh cũng không biết vì sao, có lẽ là mùi vị thức ăn ở đây thực sự rất đặc biệt chăng!”.
-“Người như anh chắc phải đi tiếp khách nhiều lắm nhỉ?”.
-“Trong công việc cần giao thiệp với rất nhiều loại người, uống rượu cũng là một phần trong đó và cũng là một việc đương nhiên!”, anh nói, “Có những lúc thật sự là không thích như vậy cho nên mới muốn tìm một người vợ, để sau này còn lấy lý do bị vợ quản nghiêm quá!”.
-“Người ta nhất định sẽ không tin!”, cô cười, “Trông anh không giống người sợ vợ chút nào!”.
-“Thật hả?, anh mập mờ, “Cũng không hẳn là vậy!”.
Lúc đó, phục vụ đã mang những thứ mà hai người gọi lên, lại còn dùng cả xe đẩy đưa đồ nhúng lẩu đến.
Khinh Văn chưa ăn sáng, lại còn làm rất nhiều việc nên bụng đã réo lên ầm ầm, chỉ là cô không tiện nói ra.
Khi nếm miếng đầu tiên, cuối cùng cô cũng biết tại sao khách ở đây lại đông đến vậy, mùi vị thật ngon, mọi người đều nói thức ăn ở đây có mùi vị của gia đình, nhưng ở đây đến cả lẩu cũng có mùi vị đó.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Khinh Văn có thói quen ăn nhanh, bởi khi bên Như Sênh hồi đại học, anh có thói quen ăn nhanh, cho nên cô cũng học ăn nhanh như anh. Trước khi quen biết anh, cô ăn uống rất chậm rãi, cho nên mới nói con người có những lúc cũng thật kỳ lạ, thói quen từ nhỏ đến lớn, khi gặp một người đặc biệt, nói thay đổi là thay đổi ngay.
Khi hai người ăn xong đi qua tầng một, người vẫn đông như trước, Khinh Văn nói: “Lần sau sẽ không chọn tầm này để đến phố đi bộ, người người chen lấn xô đẩy!”.
Thang Bồng cười đầy mãn nguyện, “Đừng nói thế chứ, anh cảm thấy rất thú vị mà, nếu như bình thường thì làm sao có cơ hội để chứng kiến cảnh này? Lúc trước gặp cảnh này vẫn còn đang học đại học, cùng đi với Tô Nghệ, bây giờ nghĩ lại thật là nhớ!”.
-“Cùng Tô Nghệ?”.
-“Đúng, trước kia thường bị cô ấy lôi đến