Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341680

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1680 lượt.

dù sao mình cũng không đi nữa, muốn gặp mặt chẳng phải là còn nhiều thời gian sao?”. Tô Nghệ cười “khà khà”, lườm Thang Bồng một cái, “Hai người còn không mau khai báo, bắt đầu từ khi nào vậy? Đến cả mình cũng giấu!”.
Khinh Văn im bặt, cô chẳng biết nên nói thế nào.
Nhưng Thang Bồng bên cạnh lại vui vẻ nói: “Vẫn chưa thành cái gì đã bị cậu phát hiện rồi, cậu còn muốn chúng mình khai báo cái gì? Huống hồ cậu về cũng đâu nói gì phải không? Chúng ta nên hòa thì hơn!”.
-“Hòa hả?”. Tô Nghệ cười, “Cậu mơ à, cả đời này cậu đừng nghĩ đến chuyện hòa với tớ nhé!”.
Khinh Văn không biết có phải mình nhìn nhầm hay không, trong mắt Tô Nghệ có giọt nước trong suốt đang ứa ra. Lúc đầu cô còn cho là mình hoa mắt, nhưng đến giờ nhìn lại thì thật sự đúng như vậy. Nhưng trên khuôn mặt của cô ấy hoàn toàn không có biểu hiện gì bất thường cả, “Tiểu Nghệ…”.
Cô nghi ngờ bật gọi lên thành tiếng.
Tô Nghệ quay đầu nhìn cô, góc độ đã thay đổi, đôi mắt Tô Nghệ vẫn bình thường, không có gì biến đổi.
Khinh Văn nhẹ lòng rồi tự cười bản thân, đúng là “thần hồn nát thần tính”.
-“Không có gì!”, cô ấy lắc đầu, “Mình vừa gặp cậu nên vui mừng quá ấy mà!”.
-“Cái con nhỏ này!”. Tô Nghệ cười, “Vì mình thấy hai cậu đang hạnh phúc bên nhau nên mình rất vui!”.
Đêm hôm đó, Thang Bồng đã đưa Tô Nghệ về, sau đó Khinh Văn có gọi điện hẹn gặp Tô Nghệ nhưng dường như cô ấy rất bận, Tô Nghệ nói mỗi ngày đều bị bà Tô kéo đi xem mặt, nếu không xem mặt thì cũng là đi tìm việc làm. Thật sự rất bận, nhưng Khinh Văn lại cảm thấy có gì đó không đúng, lẽ nào là vì lâu ngày không gặp nhau nên tình bạn của họ cũng không được như trước nữa? Tình bạn quý giá ngày nào vẫn đong đầy trong ký ức, khi Phạm Như Sênh bỏ đi, tình bạn giữa họ càng trở nên khăng khít hơn, Tô nghệ vẫn thường lôi cô ra khỏi giường đi nấu nướng, vì trong thời gian yêu đương cô đã trở thành một đầu bếp cừ khôi, ăn tối xong hai người lại cùng đi dạo trong vườn trường, cùng đứng ngẩn ngơ ở hành lang giảng đường để lắng nghe đài phát thanh của trường, thỉnh thoảng còn điên rồ đến mức chạy lên sân thượng ký túc xá để hóng gió, lúc bấy giờ tình bạn chính là chỗ dựa lớn nhất của cô, đến nay chẳng lẽ lại nhạt dần theo thời gian sao?
Còn Thang Bồng, họ vẫn thỉnh thoảng gặp gỡ nhau như trước, trước mặt mọi người họ là người yêu, nhưng thực chất thế nào, hơn ai hết chỉ có hai người họ mới hiểu được. Đêm hôm đó, không ai nhắc lại, có một số thứ, không nói ra có khi còn tốt hơn.
Buổi sáng cô vẫn đi làm như thường lệ thì thấy ở bàn làm việc có một bó hoa bách hợp rất lớn, những đóa hoa trắng thanh khiết khiến người nhìn cảm thấy xúc động đến mềm lòng. Khinh Văn biết thế này rất lãng mạn, nhưng cô đã qua độ tuổi mơ mộng lâu rồi. Khi xưa cô vẫn thường ngưỡng mộ những bạn gái cùng học lúc họ được nhận hoa, sau này khi chơi cùng với vài bạn trai khác, cô cũng đã từng được nhận hoa như vậy, nhưng tuyệt nhiên chẳng xúc động chút nào.
-“Oa, ai tặng vậy? Thật là đẹp!”, các đồng nghiệp bên cạnh ghen tỵ đến mức tứa cả nước miếng.
Khinh Văn quan sát kỹ bó hoa nhưng không thấy thứ gì đại loại như thiệp chúc mừng, bạn bè của cô trong thành phố G này lại ít đến mức đáng thương, Thang Bồng thích tặng hoa hồng, tất nhiên hoa này không phải là của anh rồi, vậy thì là ai nhỉ?
Nghĩ mãi mà không đoán ra, cô lắc lắc đầu, hơn nữa lại chẳng có thiệp chúc mừng, không chừng ngày hôm qua có ai đó để quên trên ở bàn cô cũng nên.
Thứ hai và thứ sáu đúng là ác mộng của bộ phận biên tập, việc của cả ngày vẫn chưa làm xong, trên QQ các tác giả gọi mà không có thời gian trả lời, các cuộc họp lớn nhỏ liên tiếp diễn ra khiến người ta chóng cả mặt. Đến khi hết việc mới phát hiện ra trời đã tối từ khi nào.
Ngẩng đầu quan sát khắp phòng, các đồng nghiệp đã về gần hết, nhưng điều làm cô cảm thấy kỳ lạ nhất là Như Tiêu đã về mà không nói tiếng nào, có lẽ vì những lời cô nói hôm trước đã làm cho con bé tuyệt vọng chăng?
Cô bật cười một cách đau khổ, liếc nhìn bó hoa bách hợp trên bàn. Thực tình, cô rất thích hoa bách hợp, nhưng chưa bao giờ mua, đi làm rồi sống thực tế một chút thì sẽ tốt hơn, số tiền mua chỗ hoa này đủ cho cô ăn trong một tháng. Cũng có đồng nghiệp trách móc cô: “Chị có phúc mà chẳng biết hưởng, đúng là tâm lý bất thường của đại mỹ nhân. Em cũng muốn lắm mà có ma nào tặng đâu!”.
Khi cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị về thì điện thoại đổ chuông. Khinh Văn liếc nhìn, là một số rất lạ, không hiểu tại sao nhưng tim cô đột nhiên đập rất mạnh. Ấn nút nghe, đưa lên tai: “Vâng, xin chào!”.
-“Hoa có đẹp không?”, giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ từ đầu kia truyền đến làm tim cô càng đập mạnh hơn.
-“Anh là…”.
-“Phạm Như Sênh!”.
Đương nhiên cô biết là Phạm Như Sênh, chỉ không ngờ bó hoa đó là do anh tặng, cô ngẩn người nhìn trân trân vào bó hoa, một màu trắng tinh khiết không tì vết, trong phút chốc cổ họng như nghẹn lại. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày nào đó mình sẽ được nhận hoa do anh tặng. Ngày trước, cho dù anh có tặng cô một cọng cỏ, cô cũng vui suốt cả ngày, nhưng bây g