Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Tác giả: Mộc Tử Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

đây, Tô Nghệ rất thích lẩu của tiệm này. Lúc đó vẫn là sinh viên, không được ưu đãi như bây giờ, hai đứa ngốc nghếch đứng xếp hàng đợi. Đợi đến khi có chỗ thì đã đói đến nỗi nhìn thấy cái gì cũng muốn ăn, cho nên cô ấy luôn nói rằng đồ ở đây là những thứ ngon nhất mà cô ấy từng được ăn. Anh thì cho rằng đó là vì quá đói nên mới thấy như vậy!”.
Khinh Văn liếc nhìn anh, dưới ánh sáng mặt trời, nụ cười rạng rỡ nở bừng trên khuôn mặt tuấn tú của anh. Cô vẫn luôn yêu tính cách của Tiểu Nghệ, bây giờ nghĩ lại, cuối cùng Khinh Văn cũng biết vì sao Thang Bồng và cô ấy có thể trở thành những người bạn tốt của nhau, bọn họ có thái độ sống rất tích cực, rất lạc quan, làm việc gì cũng đều không hối hận, không oán trách. Chỉ những người như vậy mới có thể thực sự sống vui vẻ.
Khi về đến nhà, trời đã khá khuya. Thực ra sau khi ăn tối xong, Thang Bồng đã đậu xe ở khu Khịnh Văn sống, hai người chầm chậm rảo bước suốt mấy tiếng đồng hồ trên phố đi bộ, suốt mấy tiếng đó, bàn tay cô luôn bị tay anh nắm chặt. Dưới ánh trăng bàng bạc, bên cạnh có một người bầu bạn thật hạnh phúc biết bao. Hãy cứ như thế này đi, cô nghĩ.
Đứng dưới lầu, Khinh Văn nói lời tạm biệt với anh.
Đi được mấy bước mới phát hiện ra người phía sau im lặng, cô quay đầu lại, hơi ngạc nhiên: “Sao anh vẫn còn chưa đi?”.
-“Về nhanh quá, sợ rằng hôm nay chỉ là một giấc mộng!”.
-“Anh đùa à?, Khinh Văn bật cười thành tiếng, “Không còn sớm nữa, anh mau về đi! Yên tâm, hôm nay tuyệt đối anh không nằm mơ đâu!”.
Dưới ánh trăng, vẻ đẹp của cô làm rung động lòng người, có lẽ vì tối nay uống một chút rượu vang nên đôi gò má ửng hồng, một vẻ quyến rũ mà lúc thường không thể thấy được.
Thang Bồng liền kéo cô vào lòng, ánh mắt rực lửa đang chăm chú nhìn cô, Khinh Văn trong lúc không phòng bị gì giật nẩy mình, ngẩng đầu nhìn anh, người đang ôm cô thật cao lớn, trên khuôn mặt góc cạnh có những vệt sáng tối đậm nhạt khác nhau. Tất cả đều xảy ra rất tự nhiên, mối quan hệ mập mờ giữa họ cũng đã đến lúc cần làm sáng tỏ, cô và Phạm Như Sênh đã không thể tiếp tục được nữa, bây giờ bắt đầu một tình cảm mới chẳng phải là rất tự nhiên sao?
Vào giờ khắc này, trong hoàn cảnh này, cô chẳng có lý do gì để từ chối anh.
Khi đôi môi nóng bỏng của anh đặt lên làn môi lạnh giá của cô, trong lòng hình như có gì đó đổ vỡ, tay cô vô thức chống lên khuôn ngực anh, vẫn biết rằng mình không nên cự tuyệt, nhưng động tác đó ngay đến cả bản thân cô cũng không thể khống chế được.
Thang Bồng nhanh chóng giữ cô lại, áp cô vào khuôn ngực vững chãi của mình, không để cho cô có cơ hội rút lui.
Đó là lần đầu tiên cô cảm thấy sức mạnh của người đàn ông, vẻ bề ngoài, anh không giống như một người ưa dùng vũ lực nhưng trong nụ hôn của anh rõ ràng mang theo cả sự mạnh mẽ và cưỡng ép, thỏa sức nghiến ngấu, dường như muốn tranh đoạt một thứ gì đó, hoặc là muốn cô chuyên chú vào nụ hôn. Nhưng tâm tư cô càng lúc càng trở nên rối bời, cô đang nhớ về tuổi trẻ đó, những nụ hôn lúc ấy không hề lãng mạn, nhàn nhạt. Trái tim đột nhiên quặn đau, đôi mắt đờ đẫn, những giọt lệ bắt đầu chảy ra từ khóe mắt rồi lã chã tuôn rơi.
Khinh Văn cảm thấy buồn vì mình đã không làm được, vẫn không thể bình thản nắm tay một người khác trên con đường đi đến tương lai.
Khi anh buông cô ra, cô vẫn chưa kịp bào chữa thì nhìn thấy một bóng người cách đó không xa, dưới ánh trăng, bộ dạng của cô ấy khiến cho người ta có cảm giác cô ấy đã đứng ở đó rất lâu, rất lâu rồi.
-“Tiểu Nghệ!”.
Người đứng ở đó chẳng phải là Tô Nghệ sao? Không có vẻ mệt mỏi, có thể thấy không phải cô ấy mới quay về hôm nay. Khinh Văn kích động chạy tới nắm lấy tay cô ấy, “Cậu về khi nào? Sao không báo trước với mình một tiếng?”.
-“Về từ hôm qua, vốn định dành cho cậu một sự ngạc nhiên mà!”, cô mỉm cười, “Nhưng hình như điều ngạc nhiên mà hai người dành cho mình còn động trời hơn đấy nhỉ?. Cô ngoảnh đầu nhìn về phía Thang Bồng đang ở sau Khinh Văn, “Bánh Bao, tốt đấy chứ? Ngộ Không sắp thành Phật rồi chăng?”.
Thang Bồng đang nhìn cô, cô có vẻ đen đi, nhìn mạnh mẽ hơn, vẫn mái tóc ngắn gọn gàng như xưa, song có vẻ đã nữ tính hơn rất nhiều. Ba năm rồi không gặp, sau khi tốt nghiệp một năm, cô rời khỏi thành phố G mà không nói nguyên nhân với bất kỳ ai.
-“Cuối cùng cũng biết về rồi đấy, mình còn cho rằng chú và dì có khi phải đợi đến bạc đầu thì cậu mới quay về chứ!”.
-“Mình mà lại có lương tâm như thế sao?”. Tô Nghệ lườm anh một cái sắc lẹm.
Khinh Văn không đợi được nữa vội vàng hỏi: “Tiểu Nghệ, lần này cậu về có còn định đi nữa không?”.
-“Chắc là không đi nữa đâu!”, Tô Nghệ nói, “Đii nữa thì mẹ mình sẽ đuổi theo mình khắp quả đất mất. Vốn định ngày hôm nay sẽ qua đây, nhưng ai ngờ, mình vừa mới về còn chưa kịp ngủ nướng thì đã bị mẹ lôi đi xem mặt rồi, thật là bó tay!”.
Khinh Văn vui vẻ nói: “Tối nay cậu có thể ngủ với mình không? Mình có rất nhiều điều muốn nói với cậu!”.
-“Tối nay e là không được rồi!”, Tô Nghệ nói, “Mình đã hứa với mẹ là sẽ về sớm!”.
-“Tiểu Nghệ…”.
-“Đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó,