Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.
Mặt tôi nóng bừng, lại nhớ đến ngày hôm đó, tôi buột miệng gọi anh là Liễu Hạ Huệ. Thật không ngờ, đến giờ anh vẫn còn nhớ!
Tiểu Nhã dường như rất có hứng thú với anh, ánh mắt nồng nhiệt: “Chúng ta cùng khiêu vũ nhé!”.
Thật thú vị, tình địch của tôi cuối cùng đã chuyển mục tiêu rồi! Bây giờ cô ta mới biết, thì ra người đàn ông vừa giàu có vừa đẹp trai mới đáng yêu. Còn ông xã ở bên cạnh tôi chỉ đẹp trai thôi, nói về tiền bạc, đương nhiên không thể nhiều bằng Tần Tử Long rồi!
Tôi nhìn Tần Tử Long, từ từ nở nụ cười. Thật hay, đôi trai tài gái sắc này có thể so tài, xem ai giỏi hơn ai.
Tần Tử Long lại chậm rãi hỏi tôi: “Cô bạn, vừa rồi những tiếng vỗ tay đó không làm ảnh hưởng gì đến bạn chứ!”. Tiểu Nhã thấy anh không thèm chú ý đến cô, hỏi càng tha thiết hơn: “Hãy nể mặt nhảy cùng một điệu được không?”.
Tôi nhìn ông xã, chỉ muốn vỗ tay!
Tần Tử Long tảng lờ, chỉ dặn dò tôi: “Em nhớ giữ thẻ VIP cẩn thận, đừng làm mất, tấm thẻ đó tốn không ít tiền đâu!”. Lấy bất biến ứng vạn biến, việc này Tần Tử Long đúng là suy nghĩ thấu đáo!
Tiểu Nhã tẽn tò, quay người gọi ông xã: “Chúng ta cùng khiêu vũ nhé!”. Ông xã nhìn cô ta một cái, từ chối thẳng thừng: “Anh không có hứng!”.
Khuôn mặt Tiểu Nhã đã bị bẽ bàng đến đỉnh điểm, hậm hực trừng mắt nhìn tôi.
Tôi cố nín cười đến độ bụng thấy hơi nhói đau! Nhưng cô ta trừng mắt với tôi làm gì chứ? Tôi không chịu lép vế, cũng trừng mắt hằn học nhìn lại cô ta!
Việc xảy ra trong buổi tiệc cuối năm khiến tôi cảm thấy hân hoan suốt nhiều ngày sau. Mấy hôm nay, Tiểu Nhã cũng không hề xuất hiện trước mặt tôi, có lẽ ngày hôm đó đã mất mặt quá rồi, thì ra, cô ta cũng gặp phải cảnh chẳng ai thèm nhòm ngó đến!
Khi Tần Tử Long gọi điện cho tôi nhắc đến Tiểu Nhã, giọng tỉnh bơ: “Không hiểu cô ta đang giở trò gì, dạo này suốt ngày gọi điện thoại, nhắn tin cho anh, anh thấy thật là phiền toái!”.
Tôi cố gắng nhịn cười: “Cô ta chuyển mục tiêu rồi!”.
Anh nói: “Em lại
Tôi không thể kìm nén hơn được nữa, bật cười thành tiếng, hỏi anh: “Sao tối hôm đó anh lại từ chối khiêu vũ với cô ta?”.
Anh cười hi hi: “Những người phụ nữ tán tỉnh anh nhiều như kiến cỏ, xếp hàng cũng có thể xếp dài đến vài kilômet, cô ta là cái thá gì chứ?”. Tôi nói thẳng: “Anh rất thẳng thắn đấy!”.
Anh nói: “Đương nhiên, thực ra nói thật, trước đây cô ta cũng đã từng tán tỉnh anh. Nhưng không tán tỉnh được, mới theo đuổi chồng em”.
Tôi như bị sét đánh, đứng bật dậy khỏi ghế sofa: “Thật sao?”. Tôi hỏi vẻ khó tin: “Vậy anh làm thế nào để cô ta chuyển mục tiêu?”.
“Rất đơn giản, trực tiếp coi như không nhìn thấy cô ta!”.
“Cao minh!”. Tôi gật đầu: “Nếu như lúc đầu ông xã em coi như không nhìn thấy cô ta, thì cũng không đến nỗi phải dẫn đến tình cảnh ly hôn”. Anh trầm mặc, một lúc lâu sau mới chậm rãi hỏi tôi: “Cô bạn, bạn còn muốn ly hôn hay không?”.
Nghe thấy câu nói này, trái tim tôi như bị bóp nghẹt, dường như có thứ gì đang chặn ngay ở lồng ngực, khó chịu đến độ không thở nổi. Tôi nói: “Đương nhiên là muốn!”. Mũi tôi cay cay, nhưng miệng lại cười: “Em vẫn luôn tiến hành cuộc đấu tranh ly hôn, đợi chiến thắng xong Tiểu Tam, em sẽ ly hôn!”.
Anh nói: “Nếu như em muốn Tiểu Nhã không quấn lấy ông xã em, cũng có cách đấy!”. Tôi buột miệng hỏi: “Cách gì vậy?”.
Anh không lên tiếng, hồi lâu sau mới từ từ nói: “Để cho cô ta quấn lấy anh là được, anh thỉnh thoảng ứng phó, sau đó vứt cô ta sang một bên, mặc kệ cô ta”.
Tay tôi khẽ run, đột nhiên cảm thấy lo sợ, giọng tôi hơi khàn: “Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”. Anh cười: “Chúng ta là bạn học, cần phải yêu thương giúp đỡ nhau mà!”.
“Chỉ như vậy thôi sao?”. Tôi nói vẻ hung hăng: “E rằng không phải!”.
Anh trầm mặc một lúc, rồi từ tốn nói: “Vậy em cảm thấy thế nào? Chắc không phải là cho rằng anh thích em chứ?”. Anh đột nhiên cười vang, nhưng tiếng cười truyền đến tai tôi cảm thấy rất giả tạo. Anh nói: “Anh chẳng thích em đâu, sao anh lại có thể thích
Tôi khẽ giật mình, giọng nói hơi run rẩy: “Giờ em rất ghét đàn ông, cũng không biết vì sao, rất sợ đàn ông, thật đấy. Từ khi ông xã như vậy, em luôn cảm thấy sợ đàn ông”.
Anh hỏi: “Em có sợ anh không?”.
Tôi gắng gượng mỉm cười: “Anh chỉ là bạn học của em, đương nhiên không sợ rồi!”.
“Ừ”. Anh nhắc lại: “Anh thực sự chỉ là bạn học của em, cho nên không cần sợ!”. Anh ngừng lại, lại nói vẻ khôi hài: “Nếu như sợ hãi, thì cứ coi anh là phụ nữ, là chị em cũng được!”.
Tôi cười ngất: “Như vậy mà cũng được sao?”.
Ông xã chợt mở cửa bước vào, thì ra là đã tan làm rồi. Tôi vội nói vào ống nghe với Tần Tử Long: “Khi nào rảnh nói chuyện sau!”. Ông xã hỏi tôi: “Em đang nói chuyện điện thoại với ai đấy?”.
Tôi gác máy, nói: “Bạn!”. Anh bước đến, tra cứu số điện thoại, trừng mắt nhìn tôi: “Tần Tử Long”. Anh dường như vô cùng khó chịu: “Em có thể không như vậy được không?”.
“Em sao chứ?”. Tôi không hiểu gì cả.
Anh lại hét lên hung dữ: “Anh ta đang tiếp cận em, em không nhận ra sao?”.
Tôi nhẹ nhàng trả lời anh: “Bọn em chỉ là bạn bè bình thường, anh đã ng