XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

ạy đến, ân cần đưa ghế cho tôi. Tôi ngồi xuống, tươi cười nhìn Tiểu Nhã.
Chỉ mấy phút sau, xe của ông xã xuất hiện. Tôi vẫn ngồi im không động đậy, ông xã bước từ trên xe xuống, vội vàng lao về phía tôi. Anh ôm tôi vào lòng, đưa thẳng lên xe, quên hẳn Tiểu Nhã.
Tôi ngồi vào trong xe, mới từ từ nói với anh: “Anh đừng quên Tiểu Nhã, cô ấy nói cô ấy cũng muốn đến bệnh viện, tiện thể đưa cô ấy đi cùng”. Ông xã giật mình, khẽ “ừ” một tiếng, gọi Tiểu Nhã lên xe.
Tiểu Nhã ngồi xuống ghế phía sau với vẻ vô cùng khó chịu.
Tôi nhìn vào kính hậu, nhìn chăm chú vào khuôn mặt lúc đen lúc trắng của cô ta, chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái. Tôi nghiêng đầu, khẽ xoa bụng, chỉ nói: “Đau!”.
Ông xã căng thẳng đến độ mồ hôi trán toát đầm đìa: “Vừa rồi em đã làm gỉ thế?”.
Tôi rầu rĩ: “Vừa rồi trong thang máy Tiểu Nhã không may chạm vào bụng em”. Tiểu Nhã khẽ nhúc nhích môi, xem ra đang chuẩn bị phản đòn, tôi vội nói: “Cũng không hoàn toàn là như vậy, chắc là chính cô ấy cũng không để ý!”.
Cô ta tức đến phát run lên, không thể biện hộ được gì. Lúc đó ông xã tối sầm mặt, nhưng cũng không tiện nổi nóng.
Tôi lại giả vờ tiện miệng hỏi: “Tiểu Nhã, nghe nói dạo này cô thường xuyên gọi điện nhắn tin cho Tần Tử Long”. Mặt cô ta càng sa sầm, nghiến răng nói: “Liên quan gì đến cô!”. chẳng liên quan gì đến tôi. Nhưng ai bảo cô ta là kẻ thù cướp chồng tôi chứ! Trong lúc tôi đầm đìa nước mắt, cô ta lại vênh váo tươi cười. Khi con tim của tôi đau đớn như muốn chết, cô ta lại đang quyến rũ người đàn ông của tôi.
Có thù không báo phi quân tử, hơn nữa còn là mối thù này! Không trừng trị cho cô ta tơi bời hoa lá thì khó mà tiêu tan được mối hận trong lòng tôi!
Trong bệnh viện, Tiểu Nhã một mình đi lên khoa ung bướu ở tầng năm, tôi siêu âm xong cố nài ép ông xã lên tầng năm. Ngoài mặt tôi nói, nhất định phải quan tâm đến Tiểu Nhã, thực ra trong lòng tôi muốn đi lật tẩy lời nói dối của Tiểu Nhã. Cô ta vẫn luôn thề trời đất nói rằng cô ta bị mắc bệnh ung thư vú, chỉ cần tôi tìm thấy chứng cứ, xem cô ta giải thích ra sao!
Ở tầng năm, chúng tôi tìm lần lượt từng phòng, vẫn không thấy Tiểu Nhã. Hỏi bác sĩ, bác sĩ nào cũng nói là không có người này. Tôi vẫn không hết hy vọng, xuống dưới tìm từng tầng.
Ông trời đúng là có mắt, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cô ta ở khoa phụ khoa ở tầng ba. Lúc này cô ta đang nói chuyện với bác sĩ phụ khoa. Ánh mắt tôi sáng ngời hỏi vị bác sĩ đang mặc áo blouse trắng: “Cô ấy bị mắc bệnh phụ khoa sao?”.
Tiểu Nhã không ngờ tôi đến, một mực muốn đẩy tôi ra ngoài. Tôi cứ đi đến trước mặt bác sĩ, nói như đứt từng khúc ruột: “Bác sĩ, Tiểu Nhã là bạn thân của tôi, cho dù cô ấy mắc bệnh gì, bác sĩ cứ nói thẳng, chúng tôi chắc chắn sẽ giúp đỡ để chữa khỏi cho cô ấy”.
Tiểu Nhã mặt tái mét, muốn đẩy tôi ra.
Mặt tôi càng thê lương: “Bác sĩ, bác sĩ thấy đấy, cô ấy vốn không muốn để cho chúng tôi biết, không muốn chúng tôi lo lắng. Nhưng, việc này không phải chuyện nhỏ!”.
Vị nữ bác sĩ khoảng chừng ngoài bốn mươi tuổi cuối cùng cũng động lòng: “Đúng là không nhỏ!”.
Tôi hất tay Tiểu Nhã ra, gần như lao đến trước mặt bác sĩ: “Vậy cô ấy mắc bệnh gì thế ạ?”.
Bác sĩ nhìn Tiểu Nhã, nói: “Là bệnh xã hội!”.
Tôi không dám tin! Hai mắt trợn tròn, nhìn bác sĩ chằm chằm: “Sao lại là bệnh xã hội được chứ? Cô ấy là gái trinh cơ mà! Bác sĩ, có lẽ bác sĩ đã nhầm rồi, việc này không đơn giản đâu!”. Ông xã cũng đứng trướcác sĩ, nói vẻ tán đồng: “Bác sĩ, có phải là chị đã nhầm lẫn gì không?”.
Bác sĩ nổi giận: “Tôi đã làm bác sĩ mười mấy năm nay, cô ấy có phải là gái trinh hay không tôi lại không biết sao? Cô ấy đã đến đây mấy lần rồi, lần này là kiểm tra lại!”.
Tôi lại vội vàng hỏi: “Bệnh xã hội từ đâu mà có?”.
Bác sĩ vẫn bực bội: “Quan hệ bừa bãi!”.
Tiểu Nhã cuống lên, xảo biện: “Tôi không quan hệ bừa bãi!”. Cô ta nhìn ông xã với vẻ thê lương, chỉ lắc đầu: “Anh hãy tin em, em thực sự không làm như vậy!”.
Tôi nói: “Phải rồi, lần trước cô ấy rõ ràng nói với tôi còn là gái trinh!”. Bác sĩ tức giận trợn trừng mắt: “Còn là gái trinh, chính cô ta tự nói đã trải qua tình một đêm với nhiều người đàn ông, cho nên mới mắc bệnh xã hội. Gái trinh gì chứ? Các người tưởng tôi làm bác sĩ mười mấy năm nay là làm bừa hay sao?”.
Tôi cười thầm trong bụng, thì ra người phụ nữ này thích tình một đêm! Vậy cũng khó trách được, phụ nữ đôi khi cũng có lúc kích động, hơn nữa cô ta cũng hai tám, hai chin tuổi, đang đúng vào độ tuổi có nhu cầu cao mà!
Tôi lại tỏ vẻ bi thương, dặn dò bác sĩ: “Mong bác sĩ chữa khỏi cho cô ấy! Sau này cô ấy sẽ không quan hệ bừa bãi nữa”. Bác sĩ vẫn chưa hết bực bội: “Vốn là đã chữa khỏi rồi, chính cô ta lại làm bừa, bây giờ lại bị mắc lại!”.
Trong lòng tôi cảm thấy vô cùng đắc ý! Tôi quay người, nhìn ông xã đang thẫn thờ, hỏi: “Chúng ta có thể về được chưa?”.
Ông xã trừng mắt nhìn Tiểu Nhã rồi lại nhìn tôi, ánh mắt chợt trở nên rất đỗi dịu dàng, anh nói: “Bà xã, anh xin lỗi!”.
Cuối cùng tôi đã rửa sạch nỗi oan được rồi! Cuối cùng anh cũng biết hôm đó Tiểu Nhã cố tình đổ