Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341567

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1567 lượt.

oan cho tôi, gài tang vật để vu oan hãm hại tôi!
Tôi cười nhạt: “Không cần đâu!”. Tôi quay người bước ra ngoài, hồi tưởng lại chuyện cũ, trái tim vẫn như bị dao cứa, nỗi đau đớn không thể nào khống chế được. Anh chạy theo, kéo tôi lại, ánh mắt nồng nhiệt: “Bà xã, anh biết anh sai rồi, nhưng bây giờ cũng chưa quá muộn phải không em?”.
Tôi nhìn anh, chỉ cảm thấy trống rỗng: “Tất cả đã muộn rồi, đã quá muộn!”.
Rõ ràng, khi tôi muốn giữ chặt, anh lại đẩy tôi ra. Giờ đây, sau khi đã biết rõ chân tướng sự thực, anh lại muốn quay đầu.
Nhưng đợi đến khi anh quay đầu, đã không còn có bờ, cho dù có bờ, tôi vốn vẫn luôn đứng ở bờ phía anh, giờ cũng đã cách một bờ biển, đã ở bờ phía bên kia, trở thành một bóng hình anh không thể nào chạm tới được, một bóng hình mỏng manh đơn độc.
Buổi tối, Tiểu Nhã ủ rũ quay về một mình, nhưng cô ta vẫn không chịu từ bỏ anh. Cô ta chạy đến nhà tôi, cứ ngồi lỳ ở ghế sofa không chịu đi. Nói thực, tôi cố ý để cho cô ta vào nhà, tôi muốn để ông xã biết da mặt cô ta dày thế nào.
Cô ta kể lể với ông xã, nước mắt tuôn rơi lã chã, nói: “Năm đó, bởi vì rời xa anh, cho nên nhất thời hồ đồ, sau khi say rượu ở quán bar nước ngoài đã quan hệ với người khác!”. Thật đúng là một đứa trẻ đáng thương! Ông xã mặt lạnh tanh, không lên tiếng.
Cô ta cuống quá, cuối cùng chỉ lên trời thề thốt, nói sau này sẽ không bao giờ lên giường cùng với người đàn ông khác, nếu không chết không nhắm mắt! Quả nhiên, cô ta đã dùng tất cả mọi thủ đoạn. Ngay cả lời thề độc cũng nói ra được!
Tôi tấm tắc khen ngợi, chăm chú nhìn cô ta, thực sự không tài nào hiểu nổi! Nếu như bắt tôi phải dày mặt để đeo bám một người đàn ông như vậy, tôi thực sự không thể làm nổi!
Đậu Đậu nghe tin vội đến, khi nhìn thấy Tiểu Nhã, hỏi đầy hứng khởi: “Tình một đêm vui không?”. Mặt Tiểu Nhã tối sầm giống như Bao Công, tiếp đó thay đổi liên tục, nhưng chốt lại hai chữ xấu hổ.
Đậu Đậu vẫn không buông tha, trong mắt mang theo ý cười: “Tôi cũng muốn chơi, nhưng không yên tâm”. Tiểu Nhã nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn tôi, trong lòng hiểu rõ, tôi cố ý gọi Đậu Đậu đến.
Giọng tôi hơi bất lực khuyên nhủ ông xã: “Anh hãy quan tâm đến cô ta một chút đi, người ta đã đáng thương như thế rồi!”. Đậu Đậu cũng nhân cơ hội mượn gió bẻ măng: “Đúng vậy, không được anh an ủi, chạy đi kiếm người tình một đêm. Bây giờ còn mắc bệnh xã hội, thật là đáng thương!”.
Tiểu Nhã bị chúng tôi giễu cợt, ôm lấy mặt, gào
Trong lòng tôi đột nhiên xuất hiện cảm giác tội lỗi, đều là phụ nữ với nhau, sao lại làm khó nhau chứ. Đậu Đậu rướn mày: “Thôi, tôi không nói cô nữa, tôi chỉ đứng cạnh xem kịch hay thôi”.
Tôi cũng im lặng, ngược lại hơi cảm thông với cô ta. Đậu Đậu chợt nói: “Diệp Tử, em ưng ý một người đàn ông, còn là một anh chàng giàu có, em đang nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh ấy”.
Tôi hỏi: “Người đàn ông đó có tốt không?”.
Đậu Đậu ra sức gật đầu: “Tốt, thật sự rất tốt! Anh ấy là người đàn ông tốt nhất em từng gặp!”.
Tôi cười: “Lần này, đừng gặp phải người đàn ông đa tình nữa”.
Cô nói vẻ chắc chắn: “Đương nhiên rồi, người đàn ông này có thể tin tưởng được!”.
Chúng tôi cứ thế trò chuyện như bên cạnh không hề có ai, Tiểu Nhã càng rầu rĩ hơn, ngẩng đầu, mặt đầm đìa nước mắt nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt vô cùng căm phẫn: “Cô được đấy, cô giỏi lắm!”.
Tôi lại làm sao chứ? Chẳng qua cũng chỉ trò chuyện phiếm với Đậu Đậu mấy câu, cô ta sao phải nói như vậy chứ? Đậu Đậu bắt đầu lườm nguýt: “Chúng tôi thực sự rất giỏi, không giống ai đó, chậc chậc, như chết đói chết khát!”.
Ông xã chăm chú theo dõi bản tin thời sự trên ti vi, vẫn không lên tiếng.
Tiểu Nhã gào lên: “Anh Khoa, anh nói gì đi chứ!”. Ông xã vẫn bỏ ngoài tai, chỉ chăm chú nhìn ti vi. Tiểu Nhã nước mắt tuôn rơi lã chã, lắc mạnh cánh tay anh: “Em thực sự bị bệnh ung thư vú”. Cô ta khóc rất thảm thiết: “Em nói thật đấy…”.
Ông xã nhìn tôi, cuối cùng chậm rãi nói: “Bà xã, anh đói rồi, chúng ta ra ngoài ăn nhé!”. Tôi mỉm cười, Đậu Đậu góp lời: “Em cũng muốn đi ăn!”.
Ông xã mặt lạnh tanh: “Vậy thì ba người chúng ta đi ăn!”.
Tôi gật đầu, miễn cưỡng mỉm cười.
Một người phụ nữ dùng hình thức lừa dối để nhận được sự cảm thông của người đàn ông, dùng sự lừa dối để đạt được chung sống trọn đời với anh ta. Những lời nói dối như vậy có thể duy trì được bao lâu chứ? Loại Tiểu Tam giống như Tiểu Nhã đâu đâu cũng thấy. Những lời nói và sự lừa dối cứ tiếp nối nhau mãi. Những tưởng chỉ cần thành công đuổi được vợ của người ta là đã thắng lợi, là có thể thiên trường địa cửu, mãi mãi ở bên nhau.
Thực ra, thứ tình yêu được duy trì bởi những lời nói dối, vốn không được gọi là tình yêu.
Đó gọi là chiếm hữu! Dùng trăm phương nghìn kể chỉ để chiếm hữu người đàn ông này! Nhưng tôi đã không còn lòng dạ nào để thiên trường địa cửu nữa, thà là ngọc vỡ còn hơn ngói lành!
Sau khi chọn lựa hồi lâu, chúng tôi quyết định đi ăn lẩu. Hai người bọn họ ăn lẩu, tôi ăn cháo tôm. Quán ăn nhỏ bốc khói nghi ngút, chật kín người ngồi. Ông xã đột nhiên ghé đầu vào tai tôi, nói: “Xi