Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.

ện căn hộ rồi không?”.
Tôi cười khẩy: “Anh Phạm Tuấn Khoa, chuyện của anh không liên quan gì tới tôi, căn hộ Tần Tử Long đã thay tôi mua lại”. Anh cuống lên: “Anh bán căn hộ cũng chỉ vì muốn mua cho em một căn hộ mới”. Anh dừng lại, giọng nói càng khẩn thiết hơn: “Dạo này xảy ra quá nhiều việc, hãy để anh giải thích từng sự việc một cho em nghe”.
“Cần gì nữa chứ?”. Con tim đã chết rồi, giờ anh lại muốn tro tàn rực cháy lại sao. Nhưng có thể như vậy được không? Người làm tôi tổn thương nhất là anh, người hại tôi mấy lần suýt sẩy thai cũng là anh. Giờ đây, không thể nào quay lại được nữa rồi.
“Từ trước chúng ta đều rất hiểu nhau, sao lần này em lại không tin anh có nỗi khổ không thể nói ra được”.
“Em vẫn luôn biết anh có nỗi khổ không thể nói ra được”. Giọng của tôi vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng tay lại run rẩy, có thể là do lạnh. Thời tiết này đúng là lạnh, bầu trời bên ngoài âm u xám xịt một cách đáng sợ, cơn gió bắc thổi tới lạnh thấu xương. “Nhưng giờ, em thực sự không quan tâm nữa rồi, bất luận anh có nỗi khổ không nói ra được to lớn đến nhường nào, lần này, em thực sự không còn muốn tha thứ cho anh nữa”.
Anh nói: “Bà xã!”.
“Anh hãy nghe em nói trước”. Tôi ngắt lời anh: “Em không muốn nghe anh nói bất cứ lời nào cả, bây giờ em chỉ muốn nói với anh, em không yêu anh nữa, em thực sự…”. Tôi bỗng trào nước mắt, nhưng cuối cùng vẫn nói giọng bình tĩnh: “Thực sự không yêu anh nữa
Anh vẫn muốn biện hộ: “Bà xã, là bởi vì Tiểu Nhã…”.
Tôi tắt máy, mở to mắt, cố gắng kìm nén giọt nước mắt. Tần Tử Long đột nhiên từ ngoài cửa nói vọng vào: “Diệp Tử, em muốn ăn gì nào?”. Tôi đứng dậy mở cửa phòng, mỉm cười: “Anh nấu cho em ăn”.
Anh ngẩn người, ngay lập tức định thần lại, dường như không tin nổi: “Em nói gì?”.
Tôi mỉm cười, lặp lại từng tiếng: “Anh nấu cho em ăn”.
Anh khẽ rướn mày, ánh mắt nhìn tôi rất nồng nhiệt, dường như muốn nhìn xuyên thấu tôi: “Em thực sự muốn anh nấu cho em ăn?”. Tôi hít thở một hơi thật sâu, mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy!”.
Anh mím môi, trong mắt mang theo ý cười, khiến tôi không kìm nổi sự hoang mang. Anh khiến tôi không khỏi cảm thấy mơ màng. Anh giơ tay huơ huơ trước mặt tôi, thận trọng hỏi: “Sao thế?”.
Tôi định thần lại, gắng gượng mỉm cười: “Không có gì”.
Anh nói: “Thế thì anh đi nấu cho em ăn”.
Tôi hạ thấp giọng: “Cảm ơn anh!”.
Anh mỉm cười: “Không cần đâu
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, anh không muốn nhìn thấy em đau khổ, buồn rầu nữa, bởi vì em buồn rầu, cho nên anh mới hạ quyết tâm phải theo đuổi em”.
Lời tỏ tình trắng trợn như vậy khiến tâm trạng tôi càng hoảng hốt. Tôi trơ mắt chăm chú nhìn anh, ánh mắt lại như thể bay đến một nơi rất xa xăm. Anh đột nhiên ôm lấy tôi, trịnh trọng nói: “Từ nay về sau, không cho phép em được đau khổ nữa”.
****
Tối hôm tổ chức đám cưới, bộ chăn gối màu đỏ, ngay cả ga giường cũng màu đỏ. Phía bên ngoài cửa, khách khứa vẫn ồn ào huyên náo, những tràng pháo vẫn nổ liên miên. Khắp nơi đèn rực sáng, chiếu lên khuôn mặt mọi người, như thể được chạm khắc muôn vàn hạt vàng li ti, sáng lấp lánh. Chiếu vào đôi mắt của ông xã, rực rỡ sáng ngời, còn chói lòa hơn cả vàng kim.
Anh ôm tôi vào lòng, khẽ nói: “Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ làm em đau khổ”.
Hai người đàn ông khác nhau lại có chung câu nói.
Thế giới này thực sự quá buồn cười.
Thì ra hai cái miệng của hai người đàn ông khác nhau lại có thể thốt ra những câu chữ tương tự, gần như không khác một chữ nào. Quen thuộc đến độ giống như cả ngày họ chỉ học thuộc những lời tỏ tình. Không biết là thật tình hay là giả ý.
Có thể chỉ là lời đối thoại
Chẳng liên quan đến thật tình giả ý.
Đúng như dự liệu của tôi, ông xã thực sự quay về thật, trông anh toàn thân mệt mỏi rã rời, đứng ở trước cửa. Tôi và Tần Tử Long bình thản ngồi ăn, coi anh như người qua đường, không buồn ngó ngàng tới. Mặt anh hơi gầy, không còn sạch sẽ đầy đặn như trước. Hốc mắt cũng lõm sâu vào. Anh đi đến bên bàn ăn, ngồi xuống, dường như sau mấy ngày đã già đi rất nhiều.
Tôi nhìn anh, giọng lạnh lùng: “Chờ ăn cơm xong sẽ đi đến Sở Dân chính”.
Anh vô cùng mệt mỏi, thở dài: “Bà xã, đừng gây chuyện nữa, khó khăn lắm anh mới dàn xếp xong Tiểu Nhã”. Tôi giật thót, cúi đầu xuống, chống đũa vào trong bát, cả người dường như rơi vào trong cõi mộng. Anh ngừng lại một lúc lâu, lại nói: “Những sự việc xảy ra trước đây, anh có thể giải thích”.
Lúc đầu người kiên quyết đòi ly hôn là anh, người bán căn hộ cũng là anh.
Bây giờ như thế này, coi là gì nhỉ?
Đâm người ta một nhát dao, quay lưng nói xin lỗi, xin em hãy tha thứ cho anh. Anh đâm em là do có nỗi khổ tâm? Là bất đắc dĩ? Anh thấy tôi không lên tiếng, tiếp tục nói: “Đúng là anh đã bán căn hộ, nhưng anh đã dùng chứng minh thư của em để mua một căn hộ khác”. Anh đưa sổ đỏ căn hộ cho tôi, cuốn sổ mới tinh, từng chữ đều giống như khảm thủy tinh, sáng chói mắt, khiến tôi gần như không thể thích ứng được.
Tôi từ từ đẩy ra, vẫn lạnh lùng như ban đầu: “Chúng ta
Sắc mặt anh vô cùng ảm đạm: “Anh biết anh có lỗi với em,


Duck hunt