Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
ấy người đang đứng, đang chuyển đồ, tôi vội vàng lao đến giơ tay chặn bọn họ: “Không được chuyển!”. Từng món đồ ở đây tôi đều không thể lìa xa.
Anh đã không cần tôi nữa cũng không sao, tôi vẫn còn có nhà. Nhưng giờ đây ngay cả nhà tôi cũng không còn nữa.
Tất cả những thứ tôi dựa vào, tất cả đều sầm sập đổ xuống. Tôi đã không có chồng, thực sự không thể không có nhà được. Những người này chỉ là những người khuân vắc đồ phổ thông, họ nhìn tôi vẻ xin lỗi, chỉ nói: “Chủ nhà bảo chuyển!”.
Tôi vẫn ngoan cố chặn họ lại: “Tôi không cho phép các anh chuyển!”. Họ lộ ra nét mặt khó xử: “Phiền chị đừng cản trở chúng tôi làm việc, chúng tôi cũng chỉ là làm việc lấy tiền thôi”. Tần Tử Long chợt rút ra mấy tờ một trăm tệ đưa cho họ. Họ mở to mắt nhìn chằm chằm, có vẻ như khômg biết xử trí ra sao, mặt Tần Tử Long lạnh lùng: “Tôi nghĩ số tiền này chắc đủ rồi”.
Họ nhận lấy tiền hớn hở gật đầy: “Đủ rồi, đủ rồi”. Tôi đi qua bọn họ, bước vào trong phòng, nhìn những đồ đạc trong nhà đã bị đổ nghiêng vẹo, trái tim như bị bót nghẹt. Anh có thể không quan tâm đến tôi, có thể không quan tâm đến đứa bé, nhưng giờ đây cả nhà anh cũng không cần nữa. Tôi cắn chặt răng, không thể kìm nén thêm được nữa, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tay tôi nắm chặt ghế sofa, lòng đau như cắt.
Sao anh có thể đối xử với tôi như vậy được chứ?
Tần Tử Long bước đến, đỡ tôi, khuyên nhủ: “Em đừng như vậy, hãy nghĩ thoáng ra một chút, có thể anh ấy có khó khắn gì về kinh tế”. Tôi cố gắng mỉm cười, nước mắt đầm đìa khắp mặt: “Em vẫn luôn tưởng rằng anh ấy có điều gì khó nói, có điều gì đau khổ không thể nói ra được, điều đau khổ của anh ấy chẳng qua cũng chỉ vì những thứ này thôi”. Tôi lau nước mắt nghẹn ngào nói: “Anh hãy giúp em tìm anh ấy, em muốn ly hôn với anh ấy”.
“Anh nghĩ…”. Anh ấp úng: “Tìm anh ấy không khó, nhưng việc ly hôn…”.
Tôi gắng gượng mỉm cười: “Chẳng phải các anh nói chuyện điện thoại sao? Bây giờ gọi cho anh ấy đến, bọn em đi làm thủ tục ly hôn ngay lập tức”.
Anh sa sầm măt, sắc mặt vô cùng nặng nề: “Anh xin lỗi!”.
“Anh không có lỗi với em”. Tôi gắng gượng giữ cho mình trấn tĩnh, anh nhìn tôi, ánh mắt ảm đạm dường như có điều gì muốn nói, khẽ động đậy môi nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng. Anh chợt cầm di động lên, ấn một dãy số, nói vào trong điện thoại: “Hãy giúp tôi điều tra xem Phạm Tuấn Khoa đã bán căn hộ cho ai?”. Anh ngừng lại, lại nhìn tôi một cái: “Giúp tôi mua lại căn nhà, bất luận giá cả thế nào”.
Tôi giật mình buột miệng: “Rốt cuộc anh ấy đã xảy ra chuyện gì vậy?”. Ngay cả Tần Tử Long cũng biết, nhưng anh vẫn cử giấu tôi, Tần Tử Long nhìn tôi khẽ nhíu mày: “Hôm qua anh ấy gọi điện thoại nhờ anh chăm sóc em, nói tạm thời đừng để em quay lại, anh tưởng rằng anh ấy đang ở cùng Tiểu Nhã không muốn em quay lại nhìn thấy sẽ đau lòng”. Anh tiếp tục nói, “Anh thực sự không biết anh ấy bán căn hộ”.
Tiểu Nhã, bây giờ tôi mới nhớ đến người phụ nữ đó, vội chạy ra cầu thang. Tôi gần như chạy một bước hai bậc thang, lảo đảo lao xuống tầng dưới, ra sức ấn chuông cửa căn hộ của Tiểu Nhã. Tiếng chuông vang lên chói tai nhưng trong phòng lại không có chút động tĩnh nào. Tôi túm chặt song sắt cửa chống trộm, gào thét một cách tuyệt vọng: “Mau mở cửa ra, ông xã mở cửa ra!”. Nước mắt tôi tuôn rơi lã chã giống như một con điên, chỉ điên cuòng đập cửa.
Anh chắc chắn ở trong đó, cố tránh mặt không chịu gặp tôi.
Tần Tử Long không biết xuống từ khi nào, đứng phía sau ôm chặc tôi, khẽ hạ giọng nói: “Cô ta cũng đi rồi”.
Tôi tuyệt vọng, đầu tôi kêu ong ong. Đi rồi, anh ấy cũng đi rồi, vứt tôi cho một người đàn ông khác, đã bỏ đi một cách vô trách nhiệm như vậy.
Đó là người đàn ông tôi yêu thương suốt mười năm, vứt bỏ tôi và đứa con trong bụng tôi mà đi! Đôi chân tôi mềm nhũn, dần như quỳ xuống đất, yếu ớt đập vào cửa chống trộm, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Rõ ràng đã nói, đợi tôi sinh con xong, rõ ràng anh ấy đã nói như vậy. Nhưng giờ đây anh ấy đã đi rồi.
Anh ấy đã lạnh lùng ra đi không chút lưu luyến.
Tôi bất lực dựa vào lòng Tần Tử Long, ngước mắt lên, giọng nói yếu ớt: “Anh ấy đang ở đâu? Anh đưa em đi có được không?”. Tần Tử Long lắc đầu, mặt nặng nề: “Anh thực sự không biết!”.
Tôi mím chặt môi, con tim dã thực sự tan nát, tôi mở to mắt chằm chằm nhìn anh, nước mắt trào ra: “Vậy thì cuộc điện thoại hôm nay… các anh rõ ràng nói sẽ gặp mặt mà…”. Tay tôi túm chặt áo complet của anh, gần như sụp đổ: “Anh nói cho em biết có được không?”. Anh nhìn tôi chỉ im lặng.
Tôi nói vẻ khó khăn: “Chẳng phải anh yêu em sao? Nếu đã yêu em thì không nên
Anh khẽ động đậy môi, nhưng vẫn im lặng.
Tôi cười vẻ thê lương: “Đây được tính là yêu sao? Các anh đều đang làm tổn thương em, từng người từng người một, đều tìm cách để lừa dối em, giấu giếm em”. Anh ngẩn người hồi lâu, cuối cùng lên tiếng: “Anh ấy hẹn gặp anh ở công ty, muốn xin nghỉ việc một thời gian”. Tôi đẩy anh ra, chạy nhanh ra đến chỗ cầu thang máy, ngón tay ấn liên tục vào nút cần thang máy. Khi chui vào trong cầu thang máy, bụng cảm thấy hơi đau.