XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

Tần Tử Long vẫn không rời tôi nữa bước.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy mình, toàn thân mệt mõi rã rời.
“Cô ấy có thể xào rau bị cháy, cô ấy có thể làm cho căn nhà trở nên bừa bộn, bởi vì cô ấy biết, anh sẽ dọn dẹp hộ cho cô ấy. Khi cô ấy không vui, là có thể nổi nóng với anh. Khi cô ấy vui, cô ấy sẽ ôm anh, giống như đứa trẻ vậy. Nhưng, như vậy thì có sao? Anh cũng cam tâm tình nguyện mà”.
“Nếu nói mỗi người cả đời đều chỉ có thể gặp được hạnh phúc một lần duy nhất, anh nghĩ, anh đã gặp được rồi. Cho nên, anh không thể làm việc gì có lỗi với cô ấy được nữa… Anh sẽ đợi cô ấy. Cho dù cô ấy có tha thứ cho anh hay không, cho dù cô ấy có chỉ thẳng vào mặt anh mà chửi bới khóc lóc, anh vẫn đợi cô ấy quay về…”.
Từng câu từng chữ đều là những lời anh từng nói, anh nói anh yêu tôi, anh nói chúng tôi có thể chung sống với anh suốt cả cuộc đời. Nhưng, thì ra cả một đời đã đến điểm tận cùng rồi.
Cuộc đời của tôi và anh từ khoảnh khắc này đã đến điểm cuối cùng.
Không thể nào tiếp tục được nữa, không thể nào tha thứ được nữa.
Thực sự kết thúc.
Tôi vội vàng lao đến công ty, nhưng phát hiện ra đã chậm một bước, họ đã đi rồi. Trên đường, tôi chỉ im lặng, không chảy nước mắt nữa, cũng không khóc nghẹn ngào nữa. Trông tôi như vậy, ngược lại khiến cho Tần Tử Long phấp phỏng lo âu.
Tôi nói: “Sau này, em sẽ không bao giờ nhỏ một giọt nước mắt nào vì anh ấy nữa”. Nước mắt đã chảy khô rồi, từ Trương Lâm Lâm đến Tiểu Nhã, bao nhiêu lần giày vò bao nhiêu lần đấu tranh và tôi dần dần trở nên mệt mõi rã rời trong cuộc đấu, dần dần mất đi lòng tin. Người đàn ông đó, anh ta dựa vào đâu mà giày vò tôi đến như vậy? Anh dựa vào việc tôi yêu anh, tin tưởng anh, cứ hết lần này đến lần khác đẩy tôi đến bờ vực sâu thăm thẳm.
Giờ đây tôi không cần anh nữa, tôi sẽ đã anh ra khỏi cuộc đời tôi.
Tần Tử Long nặng nề hồi lâu, khẽ nói: “Anh sẽ giúp em tìm anh ấy”.
Mặt tôi lạnh lùng “ừ”, ngừng một lát, lại nói: “Tìm thấy anh ấy, em lập tức ly hôn”.
“Khoảng thời gian này em hãy sống ở nhà anh”.
“Không đâu!. Tôi nhìn anh từ chối, “Tiền căn hộ em sẽ trả lại anh”.
Anh do dự giây lát nhưng định thần lại ngay: “Không cần đâu, cứ coi như là món quà anh tặng con em”. Bên ngoài cửa sổ bao nhiêu xe cộ đang đi lại như mắc cửi, chật ních, chen lấn chật chội.
Xe của chúng tôi cũng giống như con ốc sên. Lưng đang cõng một cái vỏ nặng trịch bò từng bướchía trước.
Tần Tử Long kêu lên đầy thất vòng: “Lại tắc đường rồi!”. Tuyến tàu điện ngầm mới vẫn đang được xây dựng, cát bụi bay ngợp trời, tôi ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt, hồi ức lại ùa về.
Anh thực sự rất buồn, bởi vì anh có lỗi với em nên cảm thấy buồn, bởi vì nghĩ đến việc con chúng ta sau này không có bố, nên rất buồn.
Em không muốn lừa dối mình, như vậy thực sự quá khốn khổ. Em thực sự rất khốn khổ, bởi vì yêu anh, bởi vì không muốn ly hôn, bởi vì có con. Cho nên bắt cuộc phải chiến đấu với người phụ nữ khác, dùng hết mọi thủ đoạn, chỉ là vì muốn níu giữ anh lại. Con người em như vậy, thực sự quá khốn khổ.
Tất cả những chuyện cũ hiện rõ trước mắt tôi.
Ông xã trong mắt mang theo tiếng cười, xoa đầu tôi: “Đương nhiên rồi, em quên lời anh nói rồi sao? Nếu như cả cuộc đời mỗi người chỉ có thể gặp được hạnh phúc một lần, anh nghĩ hạnh phúc của anh chính là em…”.
“Vậy anh thích em điều gì?”.
“Thích em ngốc!”.
“Đó không phải là thích!”.
“Thích em đần!”.
“Cũng không phải!”.
Tôi nắm chặt tay day day huyệi Dương, day thật mạnh, ngẩng đầu lên, cố gắng hết sức để được yên tĩnh, để mình không suy nghĩ những chuyện cũ, chỉ là vết thương mãi mãi không thể lành lại được.
Sao có thể quên được chứ.
Tình yêu của anh chỉ là lời nói dối, lời nói dối nối tiếp nhau.
Những lời nói ngọt ngào đó, gì mà sống đến đầu bạc răng long. Tất cả đều là lời nói dối!.
Tôi đúng là ngốc, đúng là đần, đần đến độ tìn vào lời nói dối của anh, khắc ghi những lời nói dối đó vào trong tim, coi nó như lời thề non hẹn biển, là hồi ức đẹp đẽ nhất cả cuộc đời tôi.
Từ đầu đến cuối, anh đều ngoại tình, đều phạm lỗi, đều lừa dối.
Tôi không bao giờ được phép tin tưởng anh nữa. Không bao giờ!






Lòng như tro tàn
Bầu trời xám đen dần dần kéo xuống. Tôi nằm nghiêng trên giường chăm chú nhìn ra cửa. Bên ngoài cửa dường như có tiếng động thật khẽ. Tôi đi dép lê, lập tức bật đèn chạy ra ngoài phòng khách.
Trong phòng khách, ngoài tôi ra chẳng có gì cả.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi nhấc máy nghe, là Tần Tử Long, anh nói: “Chuông cửa nhà em hỏng rồi”. Tôi gác máy, ra mở cửa. Anh đứng ngoài cửa, lông mày khẽ nhíu lại, mỉm cười, tay xách hộp đồ ăn: “Anh nghĩ em chưa ăn gì nên tiện thể đến xem em thế nào”. Tôi nghiêng người, anh bước vào phòng, ngó nghiêng, thất vọng thốt lên: “Anh ấy vẫn chưa về sao?”.
Tôi đóng cửa, cảm thấy vô cùng lạc lõng. Anh vào bếp lấy ra một cái đĩa, thận trọng đổ đồ ăn trong hộp ra. Có tôm, gà, có hộp canh. Dạ dày tôi chợt cảm thấy cồn cào, cảm giác chua c