The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ Ba

Tác giả: Liên Tâm

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1510 lượt.

hua xộc thẳng lên cổ họng. Tôi bịt miệng lắc đầu: “Em không muốn ăn những thứ này”. Anh lại rút từ trong túi áo ra một gói ô mai, đưa cho tôi, cười nói: “Cái này chắc em ăn được chứ?”. Tôi cầm lấy một quả cho vào miệng, đầu lưỡi cảm thấy chua chua chát chát nhưng trong lòng lại cảm thấy dễ chịu.
Tôi lắc đầu, cố gắng gỡ tay anh ra, vội vàng nói: “Em muốn đi ngủ!”.
Anh vẫn cố chấp lặp lại câu nói: “Hãy để anh chăm sóc cho em!”.
Lòng tôi rối bời, hai tay chống trước ngực anh: “Em muốn đi ngủ”. Anh ghé sát môi vào mặt tôi, hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi, anh thấp giọng: “Hãy để anh chăm sóc cho em!”.
Tôi nghiêng đầu không dám nhìn anh. Anh khẽ ôm tôi, môi cố ghé sát lại gần tôi. Đầu tôi từ từ ngả ra sau, anh cũng từng bước từng bước tiến sát cho đến khi tôi không còn đường tháo chạy.
Anh khẽ hôn lên môi tôi, khẽ khàng giống như chuồn chuồn chạm vào nước, “Như vậy là đủ rồi, hãy để anh chăm sóc em suốt đời”.
Chỉ là một nụ hôn? Thì ra nụ hôn của tôi lại đáng giá như vậy. Anh chợt mỉm cười, nụ cười có vẻ thê lương: “Anh vốn là một người rất bá đạo, nhưng đối với em lại không có tác dụng gì cả”.
Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh, tôi đột nhiên đẩy mạnh anh, anh bị bất ngờ ngã nhào xuống ghế sofa. Anh kinh ngạc mở to mắt nhìn, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Anh xin lỗi!”.
Tôi cố gắng để kìm chế sự run rẩy trong tim mình, mặt lạnh tanh: “Đừng tưởng rằng em sẽ ở cùng với anh!”. Anh cười thất thanh, tự chế giễu mình: “Anh chưa bao giờ dám có mong ước xa xỉ như vậy!”. Tôi cười nhạt: “Đàn ông các anh khi theo đuổi phụ nữ, bao nhiêu lời đường mật đều có thể nói ra, nhưng một khi đã đạt được, người phụ nữ chẳng qua cũng chỉ là bùn dưới gót chân”.
Anh đứng dậy, khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói càng trầm hơn: “Đừng có nghĩ anh và anh ta giống như nhau!”. Tôi lạnh lùng đáp: “Các anh đều giống nhau cả thôi!”. Anh nổi giận: “Em thật là vô lý!”.
Tôi trừng mắt nhìn anh: “Em chính là một người như vậy đấy!”. Anh tức giận quay người bước đi. Cuối cùng, tôi cũng thở phào, mặc dù làm tổn thương đến anh không phải là mong muốn của tôi, nhưng tôi cũng không có cách nào khác, anh tốt quá nhưng tôi không xứng đáng với anh.
Nào ngờ anh vừa đi đến cửa, lại quay đầu lại nói: “Tâm trạng của người đang mang thai không được tốt, anh có thể hiểu được. Cho nên, em lớn tiếng với anh mấy câu cũng là bình thường
Tôi mở to mắt chằm chằm nhìn anh, đang định mở miệng nói, anh lại cướp lời trước: “Nếu em muốn chửi bới, hãy gọi điện cho anh, lúc nào em gọi thì anh sẽ đến”.
Anh khẽ mỉm cười bước đi ra, giúp tôi đóng cửa lại. Người đàn ông này thật hết sức vô lý, rõ ràng là một kẻ điên. Gọi lúc nào đến lúc đấy? Tôi không thèm chú ý đến anh ta.
Sáng sớm hôm sau đã bị người khác làm tỉnh giấc, vừa mới mở đôi mắt mơ màng còn ngái ngủ, khẽ nhìn thấy phòng khách lộn xộn, có rất nhiều công nhân ra vào bận rộn dọn đồ đạc, những đồ đạc mới liên tục được chuyển từ bên ngoài vào.
Tần Tử Long đang nhàn hạ đứng trước cửa phòng, khoanh tay trước ngực. Tôi vỗ vào vai anh, anh thấy tôi tỉnh giấc, dường như giật mình: “Đã làm em thức giấc à?”.
Tôi ngáp dài: “Anh đang làm gì vậy?”. Anh nói: “Thay đồ đạc!”.
Anh nói giống như một lẽ tất nhiên, như thể đang ở nhà của anh vậy. Không phải, căn nhà này là do anh thay tôi mua lại, cũng coi như là nhà anh.
Tôi nhíu mày: “Đừng đùa nữa có được không?”.
“Những đồ đạc đó đã cũ rồi, anh thay mới cho em. Chắc chắn không có độc”.
“Những đồ cũ có độc
“Không biết, dù sao những đồ này không an toàn, dù sao những thứ cũ không đi thì những thứ mới không đến được”.
“Rốt cuộc anh muốn gì?”.
Tôi trừng mắt nhìn anh giọng nói vẻ bất lực. Anh so so vai, xòe hai tay ra: “Thì là thế này”. Người đàn ông này thật khác thường, tôi chả buồn chú ý đến anh, trực tiếp đóng cửa phòng, khóa trái cửa lại.
Thực ra anh nói cũng phải, thứ cũ không đi, thứ mới sẽ không đến được. Có điều, những thứ cũ vốn không dễ dàng bỏ đi vậy được.
Di động để trên đầu giường bỗng kêu vang, tôi cầm lên xem, toàn thân run rẩy. Là số điện thoại của ông xã mà tôi đã xóa, nhưng số điện thoại này đã theo tôi suốt mười năm, đã in sâu vào trong trí óc tôi, không thể nào xóa đi được.
Tôi nhấc máy giọng nói lạnh như băng: “Em muốn ly hôn!”.
Ở đầu bên kia điện thoại, anh rõ ràng ngẩn người một lát, kêu lên thất thanh: “Bà xã”. Thì ra con tim đã chết từ lâu rồi, con người tôi lúc này chỉ có sự bình tĩnh, trong lòng giờ đây không còn gợn chút sóng lăn tăn nào với hai từ đó nữa. Tôi lạnh lùng nói: “Chúng ta ly hôn thôi!”.
Trong lòng tôi thật không ngờ lại có sự thanh thản chưa từng có, là bởi vì bị tổn thương quá sâu đậm phải không? Anh ấp úng dường như có điều gì khó nói: “Bà xã, nghe anh giải thích có được không?”.">“Không cần đâu!”. Giọng tôi bình tĩnh đến độ chính bản thân tôi cũng cảm thấy nghi ngờ. Dường như tôi đã biến thành một người khác. Tôi chậm rãi nói: “Hôm nay em sẽ đợi anh ở Sở Dân chính, anh có điều gì khó nói, em cũng không còn muốn nghe nữa rồi”. Anh hỏi tôi: “Có phải em đã biết chuy