Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
nh là sự khác biệt giữa tôi và cô. Tôi không tin.”
Lâm Uyển ấm ức, khẽ lên tiếng phản bác: “Đó là vì anh chưa từng gặp”
Trần Kình nheo mắt, nói: “Cô đang khoe khoang với tôi? Nhưng cô làm sao biết thứ cô gặp được chính là tình yêu đích thực? Có lẽ nó chỉ là mở đầu, quá trình và kết quả đều không phải cái cô tưởng tượng kia. Mà bây giờ tất cả những thứ cô có chỉ là hồi ức, hồi ức thì sẽ bị chủ quan hóa, nó bị cô lần lượt mỹ hóa, cường hóa, đến cuối cùng cô sẽ quên mất vẻ ban đầu của nó thôi.”
“Thứ gọi là tình yêu chẳng qua chỉ do phụ nữ các cô hoang tưởng mà ra, lừa mình dối người, thỉnh thoáng cũng dùng để lừa gạt gì đó của người khác. Theo tôi thấy, nói chuyện yêu đương chi bằng làm tình thêm vài lần còn thực tế hơn.”
Càng nói càng chẳng ra sao, đúng là miệng chó không thể mọc được ngà voi, Lâm Uyển nổi giận kết lại: “Không phải anh không tin, mà cơ bản là anh không hiểu.”
Hắn cười: “Tôi không hiểu, cô hiểu? Tôi chỉ biết ăn cơm, đi ngủ và lên giường đều là nhu cầu sinh lí, cô đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, đợi đến khi cô ba mươi tuổi sẽ rõ. Tôi thấy khó hiểu, cô với chồng chưa cưới còn chưa từng lên giường với nhau, mà cả ngày yêu yêu đương đương, ngộ nhỡ sau khi kết hôn mới phát hiện ra anh ta bị bất lực, cô còn có thể tiếp tục yêu anh ta? Đợi đến khi các người dùng hết chút Dopamine[6'> kia rồi, các người dựa vào cái gì để duy trì cái gọi là tình cảm?”
[6'> Dopamine: Hormon đem lại cảm giác khoái lạc.
“Cô muốn cái gì?” Trần Kình nheo mắt, tuy xác định mình không thể thua, nhưng vẫn rất tò mò thứ mà Lâm Uyển muốn cược.
Lâm Uyển bình tĩnh nói: “Tôi muốn tài liệu kia, bản gốc.”
Trần Kình lập tức hiểu ra thứ cô muốn là gì, hắn bỗng ý thức được hình như mình đã xem thường sự kiên quyết của cô gái này. Nhưng ngay sau đó, hắn thấy thoải mái. Mấy tờ giấy mọn có là chi, dù gì hắn đã đạt được mục đích, cái hắn cần bảo vệ đã được bảo vệ, cái hắn muốn có được cũng đã có được. Thật ra so với việc cá cược, hắn có khuynh hướng lựa chọn cái gì đã nắm chắc hơn, nhưng thắng thua lần này đều nằm chắc trong tay hắn, cho nên hắn không chút do dự liền đồng ý: “Không vấn đề.”
Lâm Uyển không yên tâm, hỏi: “Anh sẽ tuân thủ giao hẹn chứ?”
Trần Kình cười, véo nhẹ chóp mũi Lâm Uyên: “Cô gái ngốc, nếu đã cá cược với tôi thì cô phải tin tôi, nếu không chi bằng không cá cược, có phải không?”
Buối tối đúng sáu giờ, Lâm Uyển vừa tan làm, ngồi trong tiệm cafe, đối diện một người đàn ông. Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu hồng, vẻ bề ngoài khiến cho phụ nữ cũng phải hổ thẹn, vừa nãy tiếp cận Lâm Uyển trên đường, nhất định đòi nói chuyện. Cô vốn không muốn để ý đến anh ta, bây giờ lừa đảo hoành hành khắp nơi, bộ dáng càng dễ nhìn lại càng nguy hiểm. Nhưng anh ta nói một từ then chốt, cô liền lập tức dừng chân, vì từ mà anh ta nói ra, là Trần Kình.
Lúc đó suy nghĩ của cô có chút thái quá, không phải người này có quan hệ đó đó với Trần Kình chứ? Trần Kình trong mắt cô là mãnh thú hồng thủy, là yêu ma quỷ quái, biến thái đủ loại, bảo hắn là người lưỡng tính cô cũng chẳng lấy gì làm lạ.
“Tự giới thiệu một chút, tôi họ Đàm, tên Hy Triết, ‘Hy’ trong ‘Hy vọng’, ‘Triết’ trong ‘Triết lý’.” Người đàn ông khoe hàm răng trắng có thể làm đại diện quảng cáo kem đánh răng ra, cười nói: “Lâm tiểu thư nhảy múa cũng không tồi.”
Thấy Lâm Uyển lộ vẻ cảnh giác, anh ta giải thích: “Hôm đó đúng lúc ở vũ trường, vừa hay nhìn thấy một màn biểu diễn ngoạn mục, về nhà điều tra một chút mới biết câu chuyện giữa hai người... Đáng tiếc lúc cô xảy ra chuyện tôi không ở trong nước, nếu không tôi nhất định sẽ không để hắn đạt được ý đồ, tên này càng chơi càng ngông cuồng, đúng là coi trời bằng vung.”
“Mạo muội hỏi một chút, anh và Trần Kình có quan hệ gì?” Lâm Uyển thắc mắc.
“Vừa là bạn, vừa là thù.” Người đàn ông nháy mắt, ra vẻ thần bí nói: “Đó là lí do mà tôi cảm thấy chúng ta có thể hợp tác.” Cũng chẳng đợi Lâm Uyển trả lời, anh ta chỉ quan tâm đến mục đích của mình, tiếp tục: “Thật ra chứng cứ vụ tai nạn giao thông muốn thu thập lại cũng không phải không có khả năng, tuy vật chứng đã bị bọn họ tiêu hủy, nhưng dầu sao cũng liên quan tới nhiều người, chỉ cần chọn vài người rồi bắt tay thực hiện là có thể dần dần kéo được con cá lớn ra ngoài...”
Nhắc lại việc đó, Lâm Uyển hơi thất thần, sau này cô cũng đã thông suốt. Thực ra lúc đầu Trần Kình chỉ diễn một vở kịch cho họ xem, nói trắng ra là thủ thuật che mắt chứ không phải hoàn toàn không có kẽ hở. Thứ hắn dựa vào chính là con át chủ bài trong tay kia, chắc chắn họ sẽ dàn xếp ổn thỏa, mà họ cũng thật sự chỉ có thể làm vậy.
Vừa nghĩ đến đây, lòng cô chợt cay đắng, giơ tay vuốt vuốt mái tóc không hề rối. lạnh nhạt nói: “Chuyện giữa tôi và anh ta, tôi sẽ tự mình giải quyết, không cần thiết phải phức tạp hóa mọi chuyện.”
Dường như người đàn ông cũng cảm thấy bất ngờ với sự từ chối của cô, nghiêng đầu nhìn, nói: “Nhưng tôi cảm thấy, nếu chúng ta hợp tác sẽ càng hiệu quả, lẽ nào cô không muốn sớm th