Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
oát khỏi cậu ta ư? Hay là cô muốn ở lại bên cạnh cậu ta, từ từ trả thù?”
Ánh mắt Lâm Uyển ủ rũ, anh ta quả nhiên cái gì cũng biết, nói với anh ta mình bị cưỡng bức ở cạnh Trần Kình ư? Vì trong tay hắn có thứ khiến cô không thể không khuất phục? Không được, điều này liên quan đến mạng sống của bác Vương, người đàn ông trước mặt một lòng muốn đối phó với Trần Kình, anh ta chưa chắc sẽ để ý liệu có gây tai họa cho người khác hay không.
Người đàn ông tiếp tục: “Cô không cần vội trả lời, có thể điều tra tôi trước, dẫu sao thì hiểu một chút về đồng mình của mình cũng là điều nên làm. Chỉ là, nói thật lòng, tôi cảm thấy chung sống với tên đó là gay to rồi, tôi nghĩ cô nên quyết định sớm một chút.”
“Tôi nghĩ tôi không cần suy nghĩ.”
Lâm Uyển trở mình, thật đúng là mỗi ngày đều có lí do để mất ngủ, ngay cả rượu cũng vô tác dụng. Cô lần tìm chiếc di động bật lên, đã rạng sáng, người kia vẫn chưa về, có lẽ là không về. Gần đây có mấy tối hắn đều qua đêm ở ngoài, cô đương nhiên không thèm để ý liệu hắn có người đàn bà khác hay là bận bịu công việc mà đến mất ăn mất ngủ. Điều cô quan tâm là, nếu như hắn thật sự không về nữa, cô có thể làm những việc khác để làm tiêu tan những đêm mất ngủ đầy gian nan này.
Lấy ra chiếc máy tính xách tay, trong lúc chờ khởi động, Lâm Uyển nhớ lại lời nói cuối cùng của người đàn ông tên Đàm Hy Triết kia: “Đừng sớm kết luận như vậy, tôi biết cô không yên tâm về tôi, tôi cũng không thể nói rằng tôi tốt bao nhiêu, nhưng có một điểm, chúng ta từ trước đến nay chưa bao giờ làm chuyện không có nhân tính.” Cô nhớ lúc mình nghe được bốn chữ này, trái tim đang đập thình thịch như sững lại, mãi lâu sau cũng không thể tiếp tục đập trở lại.
“...Cho dù cô không đồng ý cũng không sao, trên phương diện thái độ của chúng ta với tên đó, thì chúng ta cũng coi như là cùng chung chí hướng, tốt nhất nên làm bạn bè. Tôi có thể kể cho cô nghe một số việc liên quan đến hắn, chưa biết chừng lại có ích cho cô. Ví dụ như, nhược điểm của hắn chẳng hạn. Có điều, cái này để lần sau gặp mặt rồi nói tiếp, vì tôi phải cố gắng nhớ lại một chút, quá lâu rồi mà.”
Cô thừa nhận mình đã dao động, vì thế cô mất ngủ.
Nhập ba chữ “Đàm Hy Triết” vào mục tìm kiếm, lập tức hiện ra vô số tin tức, ngay đầu tiên chính là “...nắm tay người nào đó tiến vào khách sạn nào đó”. Cô bỗng vừa sợ hãi vừa khó xử, vì thời gian “xảy ra chuyện” vào khoảng bảy giờ tối qua, cũng chính là vài phút sau khi anh ta và cô kết thúc buổi gặp mặt. Trời ạ, nhân vật nổi tiếng này cũng bận rộn quá đi, may mà không chụp được cô, không thì chết oan chắc rồi.
Lâm Uyển vừa lắc đầu thở dài, vừa di chuột xuống phía dưới, lật trang, nhập lại từ khóa vào hộp thoại... Bận rộn nửa ngày trời cũng coi như tìm được chút thông tin hữu dụng, ví dụ như hai năm trước anh ta bỏ khoản vốn lớn thành lập một công ty địa ốc. Chẹp, cô nên sớm nghĩ đến điều này chứ, cùng ngành là oan gia mà.
“Sao vẫn chưa ngủ?”
Giọng nói đột nhiên xuất hiện dọa Lâm Uyển giật nảy, ngẩng đầu nhìn Trần Kình đang đứng ở cửa, căng thẳng đến mức gập vội máy tính lại. Trần Kình trông có vẻ hơi mệt mỏi, vừa đi vào trong vừa tháo cà vạt, tiện tay vứt luôn xuống đất, dường như chẳng hề để tâm đến hành động khác lạ của Lâm Uyển, chỉ nằm vật ra giường, quần áo cũng không thèm cởi.
“Anh không đi tắm à?” Lâm Uyển nhìn bộ dạng uể oải của người nào đó, không chịu nổi lên tiếng nhắc nhở.
“Ừ.” Miệng đáp, người thì nhắm mắt bất động. Lâm Uyển cũng không phải thật sự quan tâm hắn tắm hay không, nhưng cô muốn tranh thủ tắt máy tính. Thấy hắn hình như thật sự rất mệt, có vẻ muốn ngủ ngay lập tức, cô liền yên tâm xuống giường cất máy tính vào túi rồi trở lại.
Kết quả là lúc vừa quay đầu lại, cô giật mình suýt chút nhảy dựng, vì đôi mắt người nào đó đang trừng lên, nghiêng đầu nhìn về phía cô. Lâm Uyển kéo chăn giấu mình, lại nghe thấy hắn hỏi: “Cô lấm la lấm lét làm cái gì thế?”
“Không có gì, chỉ là không ngủ được, lên mạng chút.” Lâm Uyển nói xong ngáp một cái, trở mình giả vờ ngủ.
Một lúc sau thấy đối phương không phản ứng, cô hết sức cẩn thận quay người lại thì thấy hắn vẫn nhắm mắt, sau đó lập tức nghe thấy tiếng ngáy nho nhỏ, ngủ rồi ư? Không sai, hắn cứ nằm bò trên giường như vậy mà ngủ mất. Đèn đầu giường còn đang bật, Lâm Uyển nghiêng mình nhìn người đàn ông ngủ say, vẫn là dáng vẻ mệt mỏi lúc lần đầu tiên cô gặp hắn, lại có thể mệt đến mức thủ tục cởi quần áo và đi tắm cũng lược bớt, thậm chí ngay cả tư thế nằm trên giường cũng... nguyên thủy giống một đứa trẻ như vậy.
Lâm Uyển đoán, ngủ như thế nhất định rất không thoải mái, vì lông mày hắn cứ cau lại. Lần đầu tiên cô cảm thấy người đàn ông luôn bị cô xem như ma quỷ này cũng chỉ là một người bình thường, cũng biết mệt, mệt rồi cũng sẽ ngáy. Cô say sưa ngắm một lúc, rồi tắt đèn, quay người lại đi ngủ.
Sau trưa Chủ Nhật, Phương Chính cùng mấy người bạn bước ra từ một quán ăn ngon, loáng cái đã nhìn thấy một bóng người đối diện bên đường, trông hơi quen, nhưng cũng không chắc lắm. Lúc này bên cạnh có anh chàng vỗ v