Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.
ai hắn, cười hỉ hả nói: “Đi thôi, tìm nơi nào đó uống tiếp vài chén.”
“Mẹ, còn uống nữa, hoa hết cả mắt lên rồi.” Phương Chính gạt nanh vuốt ông bạn ra, nói: “Các cậu đi đi, tôi phải quay về ngủ một giấc, đau đầu quá.”
“Phương thiếu gia sức chiến đấu giảm sút rồi à, không phải dạo này em gái nào làm cậu mệt quá độ đấy chứ?”
“Được rồi, được rồi, mấy tên nhãi các cậu mau biến đi, để tôi thanh tịnh một lúc.”
Vài người hi hi ha ha lên xe rời đi, Phương Chính nhìn sang phía đối diện, bóng người đó vẫn còn, hắn quan sát xe hai bên đường rồi băng qua.
Đó là một cô gái đang chăm chú nhìn tủ kính trưng bày của một cửa hàng, tóc ngắn, khoác chiếc áo gió thắt eo màu đỏ, vòng eo rất nhỏ. Phương Chính thầm nghĩ, thật mảnh mai, hắn đi tới sau lưng cô gái gọi to: “Lâm Uyển?”
Cô gái quay đầu lại, làm hắn giật bắn, hắn không nhận nhầm người, nhưng trong mắt cô lại ngập nước, dường như có thể trào ra bất cứ lúc nào vậy. Hắn liền nghĩ đến một cụm từ: Đẹp xiêu lòng người.
Lâm Uyển vừa thấy hắn, chớp chớp giấu đi nước mắt, hơi bất ngờ nói: “Phương Chính, sao anh lại ở đây?”
Phương Chính cười thản nhiên như không: “Câu này mà cũng hỏi, đây không phải nhà của ai cả, sao tôi lại không thể đến đây chứ.” Thấy Lâm Uyển giơ tay lau mắt, hắn lại hỏi: “Chỗ này quần áo rất đắt à? Nếu có thế thì cũng không cần phải khóc, hay là tôi mua tặng cô nhé?” Rồi nhìn vào tủ kính, ra vẻ kinh ngạc: “Ái chà, thì ra là váy cưới, thế thì thôi vậy, cái này không thể tùy tiện mua được, coi chừng có người tới tìm tôi liều mạng.”
Lâm Uyển bị bộ dạng thoáng sợ hãi của hắn chọc cười, cô hơi xấu hổ giải thích: “Tôi chỉ là tiện đường đi qua xem thử.”
“Thế này đi, tuy không thể mua cho cô, nhưng tôi có thể mời cô ăn kem que.”
“Kem que?”
“Đúng thế, trước mặt không phải có cửa hàng Gen cái gì Dazs à?
Lâm Uyển nhìn qua phía trước mặt, hãi hùng đáp: “Häagen-Dazs có kem que sao?”
Phương Chính không thèm để ý, nháy mắt một cái, nói: “Đi xem thử là biết ngay có phải không. Đi thôi.” Dứt lời, hắn bước nhanh đi tiên phong. Lâm Uyển im lặng, đành bước theo sau.
Vừa vào cửa hàng, Phương Chính liền hỏi ngay nhân viên phục vụ đi đến: “Chỗ này các cô có kem que không?” Cô gái mắt mở to, hệt như vừa nghe thấy lời bậy bạ gì vậy, Phương Chính còn nghiêm trang giải thích: “Chính là cái loại mà cắn một miếng có tiếng ‘rắc rắc’, ăn vào cực kì mát ấy.”
Cô gái nhìn cách ăn mặc của hắn, lại nhìn Lâm Uyển với vẻ mặt bất lực phía sau, lập tức hiểu hắn đến khuếch khoác để chọc cho cô gái kia cười, liền vui vẻ phối hợp: “Thưa anh, chỗ chúng tôi không có loại kem que mà anh nói, nhưng chỗ chúng tôi có đầy đủ các loại kem ly, anh và bạn anh nhất định sẽ thích.”
Phương Chính vẻ mặt khó xử, quay đầu hỏi: “Có thế thử chút không?”
Lâm Uyển nhịn cười gật đầu, sau khi ngồi xuống, sợ hắn tiếp tục dài dòng, cô vội gọi một phần Matcha MilkShake, Phương Chính thì tùy tiện gọi một ly kem và hai phần bánh ngọt.
Sau khi mang đồ lên, Lâm Uyển chân thành nói: “Cảm ơn anh, Phương Chính.”
“Thật ra chung sống với hắn cũng không khó đến vậy, với tên này thì phải dùng chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’, chỉ cần cô đừng chọc vào hắn là được. Một khi hắn đã phân cao thấp, nhất định phải tranh giành đến mức một mất một còn, từ nhỏ đã vậy rồi, không đánh đứa khác quỳ xuống đất cầu xin hắn quyết không chịu thôi. Nhớ năm đó hắn cũng là bá chủ trong khu, trên bàn tiệc sinh nhật Trần Tây lần trước, ngoài Trần Tây ra, còn lại đều từng nhận qua đấm của hắn, ngay đến tôi và em họ Phương Mi cũng không thể thoát khỏi.”
Lâm Uyển mắt trợn trừng, tên này thật là tồi tệ.
“Hắn từ nhỏ đã biến thái như thế rồi?”
“Hả? Ừ, có hơi biến thái, ha ha, nhưng điều này cũng khó trách, con cái nhà họ Trần đều thực hiện ‘nuôi thả’. Cha hắn bận rộn, mẹ hắn không quản nổi, bên ông ngoại hắn ư? Ông cụ xuất thân là quân nhân, nói một là một, động một tí là đánh đòn. Hắn cứ buông thả một lúc rồi nghiêm chỉnh một lúc như vậy, không biến thái cũng buộc phải biến thái thôi. Thêm nữa, còn nhỏ như thế mà đã trải qua chuyện đó...”
“Chuyện gì?”
“À, cũng không có gì, làm gì có trẻ con nhà nào lúc bé chưa từng xung đột chứ.” Phương Chính tự cảm thấy mình nói hơi nhiều, vội kết thúc: “Được rồi, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô như một người bạn, tiện thể lạc vào chút chuyện cũ của Trần Kình, cô đừng có quay về mách lẻo nhá.”
“Không đâu, cám ơn anh.”
“Đừng đùa với cái miệng, cứ nên thực tế một chút, giới thiệu sư muội cho tôi nhé, được không?”
Lâm Uyển vỗ trán, đáp: “Nghe anh kể vậy, tôi thấy phạm vi xung quanh các anh chính là hố lửa, tôi thật không thể làm chuyện thiếu đạo đức đó được.”
“Thì ra tôi bận rộn nửa ngày trời lại thành gậy ông đập lưng ông sao?” Phương Chính vờ tức giận: “Lâm Uyển, cô quá thiếu thành ý rồi, tôi muốn tuyệt giao với cô.”
“Được thôi.”
“…”
Lâm Uyển mấy ngày nay cũng được coi là “thoải mái”, vì người nào đó đi công tác, hơn nữa trước lúc đi còn tiện thể nói với cô một câu về lộ trình cơ