Tác giả: Lưu Tiểu Mị
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.
bản, vì thế cô quyết định về nhà ở. Bận đi bận đi, hắn càng bận rộn cô càng thoải mái. Nếu hắn lao lực mà chết, cô biết tin nhất định sẽ đi mua pháo dây về chúc mừng.
Vừa mới uống chút rượu, đã hơi ngà ngà say, cô nằm trên sofa nghỉ ngơi. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô nhắm mắt với lấy di động, vừa nghe thấy giọng đối phương liền tỉnh táo ngay lập tức.
“Mấy giờ rồi còn ở ngoài hả?”
Lâm Uyển liếc nhìn đồng hồ treo tường, mới hơn bảy giờ tối, vẫn ổn chứ, tên này lại lên cơn động kinh à? Ơ, sao hắn biết mình không ở căn hộ, lẽ nào hắn trở về sớm?
Bỏ điện thoại xuống, cô lại quýnh quáng tắm rửa, đánh răng, ăn kem, rồi xuống nhà đợi tài xế.
Về đến căn hộ, vừa vào cửa đã thấy Trần Kình sầm mặt ngồi trong phòng khách, hành lí để trước cửa, chắc cũng mới về, lại thấy bọt nước còn vương trên tóc, quần áo chỉnh tề, rõ ràng vừa tắm xong. Quỷ đòi mạng, Lâm Uyển rủa thầm trong bụng.
“Sao lại qua bên đó?” Giọng nói người nào đó hệt như trộn lẫn thuốc.
“Ờ, về lấy ít đồ.” Lâm Uyển giơ chiếc túi nhét bừa vài bộ quần áo trước lúc đi đang xách trong tay lên.
“Qua đây.” Giọng điệu của Trần Kình hơi tốt lên đôi chút, vẫy vẫy tay gọi cô.
Lâm Uyển đặt túi đồ xuống rồi đi đến, vừa mới lại gần liền bị hắn kéo vào lòng, tiếp đó là một hồi gặm rỉa lung tung như muốn ăn sống nuốt tươi người khác. Cuối cùng gặm đủ rồi, hắn mới hả lòng hả dạ chạm vào môi cô, mang theo ý cười, nói: “Vị dâu tây.”
Lâm Uyển chỉ mải hít thở, cũng không phản ứng lại, đây là lần đầu tiên cô ngồi trên đùi hắn, nhưng không thể nào thích ứng nổi, giãy giụa không ngừng, bị Trần Kình chặn ngang đè lại: “Đừng cọ lung tung, dạo này không động vào thức ăn mặn, không chịu đựng nổi sự khiêu khích của em đâu.”
Người Lâm Uyển lập tức cứng đờ như khúc gỗ, lén lút đảo mắt xem thường, cái gì mà “dạo này”, đến giờ hắn mới rời đi được có vài ngày, chẳng nhẽ đơn vị thời gian của nhà hắn không giống với người khác?
Ánh mắt Trần Kình khá tốt, thoáng cái đã tóm được ánh mắt xem thường của cô, hắn định nghĩa ánh mắt đó thành hờn dỗi. Có lẽ là vì đồ hiếm thì mới quý, hắn thật sự yêu chết đi được biểu cảm đáng yêu này của cô. Hắn cọ cọ trán mình vào trán cô, giọng đầy khí thế, hỏi: “Nói, tôi đối với em không tốt sao?”
Lâm Uyển cảm thấy khó hiểu với sự thân mật xảy ra bất ngờ này, càng cảm thấy hoảng sợ, ngửa cổ về phía sau tránh hắn.
“Thích cái gì thì nói, không phải cho em thẻ rồi sao?” Nói đến đây Trần Kình cười một cái, bổ sung thêm: “Chỉ cần đừng mua tủ lạnh, tivi cái gì gì đó là được.”
Nhắc lại hành động thất bại lần đó, Lâm Uyển không nén được giận, đành hừ một tiếng.
Trần Kình bị sự cáu kỉnh đáng yêu của cô chọc cười, véo nhẹ vành tai cô, trêu đùa: “Em xem em ngốc chưa, không biết rằng thứ càng nhỏ thì càng đáng giá à? Người ta mua kim cương, mua vàng bạc, em cũng được đấy, một đống đồ như thế cuối cùng để công ty tôi đi làm từ thiện.”
Lâm Uyển buồn bực không thôi, con người này đi xa một chuyến thôi mà não cũng bị thay luôn. Chỉ từng nghe nói đến thay tim, thay gan, thay thận, chưa từng nghe rằng còn có cả thay não đấy. Bị hắn quấy nhiều đến bực bội, cô bèn vùng ra đứng dậy, giọng điệu thản nhiên nói: “Tôi hơi mệt, đi nghỉ trước.”
“Đợi đã.” Trần Kình giữ cô lại, giơ cổ tay lên xem đồng hồ: “Còn ba tiếng rưỡi nữa, em muốn làm gì? Tôi sẽ chiều theo em.”
Bây giờ Lâm Uyển có thể chắc chắn một điều, đó chính là Trần Kình thật sự đã bị thay não.
Trần Kình nhìn vẻ mặt sững sờ của cô, bỗng thấy bực bội, giọng điệu cũng trầm xuống: “Hôm nay là sinh nhật em, không phải là em quên rồi chứ?”
“Hả?” Lâm Uyển kêu lên, vội lấy di động từ trong túi quần ra xem lịch. Trần Kình bị hành động ngớ ngẩn của cô làm cho dở khóc dở cười.
“Ơ thật này, tôi quên khuấy đi mất.” Lâm Uyên tự lẩm bẩm.
Trần Kình kéo cô đứng dậy, không mấy thiện cảm nói: “Không sao, di chứng sau khi chấn động não, xem ra hôm nào đó phải đưa em đi kiểm tra mới được.” Rồi hắn lại nhìn cô: “Nghĩ xong muốn làm gì chưa? Hay là nói xem em có nguyện vọng gì? Nhưng nếu là cái loại xuất cảnh mấy ngày đi du lịch thì thôi nhá, không kịp đâu, ra ngoài dạo một vòng thì cũng gần giống thế.”
Lâm Uyển hơi thất thần, nguyện vọng sinh nhật? Đương nhiên là cô từng có, nhưng người cô muốn ở bên kia đã không còn nữa, tất cả nguyện vọng cũng theo đó mà vỡ tan. Vì thế mới bảo rằng, nguyện vọng gì thì cũng không quan trọng bằng một người. Nếu trên thế giới thật sự có thần đèn của Aladdin tồn tại, cô cũng hy vọng được dùng thử một lần, để nó biến Vương Tiêu quay lại, hoặc là, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh một cái, sẽ làm tên này biến đi.
Trần Kình là người chú trọng hiệu suất, hắn nhìn không quen bộ dạng lề mề của người khác, dứt khoát kéo Lâm Uyển ra ngoài, để cô quyết định trên đường.
Lúc trong thang máy, dạ dày Lâm Uyển bỗng kêu òng ọc, cô tự cười nhạo với cái gương, nói: “Đói rồi, đi ăn đi.”
Trần Kình thấy gương mặt tươi cười của cô, có hơi thất thần, rồi nói: “Không vấn đề, muốn ăn gì? Món ăn Tứ Xuyên thì thế nào?” Hắ