Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
kiên trì bắt anh đi tắm. Kỳ thực rượu trong anh còn chưa tan hết, trừ khi cô dậy lau người cho anh. Nhưng đến cô đã mệt lả cả người ra rồi thì còn giúp anh lau người thế nào, cho nên đành phải chấp nhận thôi.
Gối đầu lên tay anh, Từ Nhan nằm mơ, giấc mơ ấy rất lộn xộn, nhân vật nào cũng xuất hiện, hình như đó là cảnh khi cô và mối tình đầu chia tay nhau rất nhiều năm trước. Gương mặt mối tình đầu vẫn rõ ràng như ngày nào, anh ta nói với cô: "Từ Nhan, chúng ta không thể bên nhau nữa, anh không chịu nổi áp lực ấy, chia tay thôi."
Cô ở trong mơ điềm đạm bình tĩnh nhìn nét mặt thống khổ của anh ta, bình thản hỏi: "Vì sao?"
"Em sao vậy? Có phải gặp ác mộng không?" Lưu Vũ quan tâm hỏi.
Từ Nhan không nói gì, đem khuôn mặt ngập đầy nước tựa vào ngực anh. lDtĐtLtQtĐl Nằm trong ngực anh khiến cô có cảm giác an tâm vô hình, như một con thuyền mệt mỏi đã tìm được bến đỗ của mình.
Chuyện cũ đau lòng trước kia, đã bao lâu rồi cô không nhớ tới nó? Ba năm hay là năm năm? Cô thật không ngờ tối nay lại nằm mơ thấy chuyện đáng lí ra phải quên đó rồi.
Trong ngực Lưu Vũ có mùi hương dễ chịu, không biết anh đi tắm lúc nào mà mùi rượu trên người đã được gột sạch, bây giờ chỉ còn cảm giác tươi mát khó tả.
Lưu Vũ cũng không nói gì thêm, ôm thật chặt lấy cô, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì cả, chỉ là đau đớn mơ hồ trong tim khiến anh muốn bỏ qua cũng không bỏ qua được. Ai, than nhẹ một tiếng nhưng ngoài mặt anh cũng không lộ ra.
Từ Nhan hít thở không ngừng mà như đang hít lấy hương vị của anh. Chuyện đã qua lâu rồi mà sao trong lòng còn đau nhức thế? Ngẫm lại, nếu trước đây cô không phải vẫn nhớ tới mối tình đầu thì biết đâu cô và tiểu Triệu sẽ không chia tay? Hóa ra sâu trong tâm khảm mình vẫn chưa quên được nó, bề ngoài giả vờ như đã quên, nhưng sao lại nhớ kỹ anh ta đến vậy? Đoạn thời gian trước gặp được anh ta, nội tâm cô lại không có chút phập phồng, thậm chí khi nghe anh ta nói đã kết hôn thì cô còn chúc phúc cho họ, vậy cô còn nhớ gì nữa? Tiếc nuối thứ tình cảm đó ư? Tiếc nuối mà lại có thể để cô nhớ lâu đến vậy?
"Mọi chuyện đều đã là quá khứ, em ngủ đi, ngủ một giấc rồi sáng mai sẽ quên hết." Lưu Vũ an ủi.
Từ Nhan thấy vẻ yên bình của anh chợt xúc động, cô vòng tay qua cổ anh, dâng lên cặp môi đỏ mọng, nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi cương nghị kia, đồng thời nước mắt cũng bị nuốt vào.
Cô ngủ lúc nào không hay, nhưng lại bị cảm giác tê ngứa làm tỉnh, cứ tưởng con ruồi làm phiền mình nên cứ đưa tay vung vẩy. Nhưng tay cô lại bị người ta nắm lấy, mở mắt ra thì đúng lúc thấy Lưu Vũ cầm tay cô đưa tới miệng.
"Anh làm gì vậy? Mới sáng ra có để người ta ngủ không đây." Sáng sớm bị người ta cắt đứt mộng đẹp là chuyện làm cô bực nhất.
"Đồ lười, em không đi làm à?" "Đầu sỏ" kia không sợ chết tiếp tục hôn tới ngực cô.
Hai từ "đi làm" như cơn gió lạnh lọt vào tai, vốn là lười biếng hỏi một câu: "Mấy giờ rồi?" xong ngáp.
"Sắp bảy rưỡi rồi." Lưu Vũ không hề ngừng động tác hôn lên ngực cô, hàm hồ trả lời.
"Bảy rưỡi?" Toàn bộ cơn buồn ngủ của Từ Nhan bay đi hết, cô còn phải ngồi xe buýt mất một tiếng nữa mới tới, trời ơi, muộn mất rồi! Nghĩ đến đây, cô đột ngột bật dậy, không thấy Lưu Vũ đang nằm hôn trên ngực, vừa nhảy lên đã đụng trúng phải mũi Lưu Vũ làm anh che mũi la lên: "Bà xã, có phải em ngại mũi ông xã thẳng quá không hả?"
"Đụng đau hả?" Từ Nhan xoa xoa mũi anh.
Cô ngồi dậy làm cho chăn mền trên người rớt xuống, lộ ra cơ thể xinh đẹp. Ánh mắt Lưu Vũ dán chặt vào đó, một giây sau anh liền biến thành ác lang vồ mồi.
"Anh làm gì thế? Em còn phải đi làm mà?" Từ Nhan giãy dụa.
"Không vội, còn tận nửa tiếng nữa, sẽ không muộn đâu." Lưu Vũ đáp trả, động tác trên tay không chậm chút nào, vồ lấy con thỏ trắng, miệng thì hôn lên đôi mắt thỏ.
Giãy dụa vô hiệu, cuối cùng cô vẫn bị ăn. Lần cò cưa này cũng mất tới nửa tiếng. Tới lúc cô vội vàng rời giường thì chỉ còn cách giờ làm có một tiếng đồng hồ, khẳng định lần này cô tới trễ rồi.
Lúc này Lưu Vũ nói: "Đừng đi làm nữa, bộ dạng này của em thì đi làm thế nào được, bước đi cũng xiêu vẹo cả kìa, để anh xin nghỉ cho em."
"Anh còn mặt mũi mà nói nữa hả, đều tại anh hết, nếu không phải anh thì em sao xấu mặt thế được? Anh còn xin nghỉ cho em thì đồng nghiệp đều sẽ biết hết, đến lúc đó thể diện mất sạch. Sáng sớm mà còn muốn làm cái việc lăn qua lăn lại ấy, anh có mệt không vậy?" Ngoài miệng thì nói thế nhưng động tác mặc quần áo cũng không có dừng lại.
"Vận động trên giường là một loại vận động hài hòa, một loại vận động để xúc tiến tình cảm vợ chồng, anh thấy việc đó rất là tốt. Được rồi, đừng làm cái mặt đưa đám ấy nữa, anh đưa em tới thư viện."
Lưu Vũ nhàn nhã dùng con xe dũng sĩ của anh đưa cô tới thư viện, anh phóng thật mau, không tới một tiếng đã đưa cô tới bên dưới thư viện rồi. Từ Nhan như chạy đua nước rút phi thẳng vào thang máy, cũng chẳng kịp quan tâm chân mình còn đau hay không. Đó đúng là sức mạnh của tình yêu, biến một nhiệm vụ không thể hoàn thành thành có thể.
Nhìn cô chạy vù vào tòa nhà, Lưu Vũ nở nụ c