Tác giả: Ám Dạ Lưu Tinh
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1656 lượt.
ười cưng chiều, cô gái nhỏ này luôn cho anh cảm giác về những điều không tưởng.
Lúc Từ Nhan chạy tới đơn vị cũng chỉ còn cách thời điểm đến trễ có mấy phút, may là Lưu Vũ lái xe mau, chứ không mà đến trễ thì toàn bộ thưởng chuyên cần kỳ này của cô mất sạch.
Cô vừa đến thì Tiểu Ngư tới gần mập mờ hỏi: "Thời gian qua thế nào?"
"Không có gì là thế nào cả, mệt." Cộng thêm việc bị cảm cúm phải vào bệnh viện. Từ Nhân thầm bỏ thêm một câu.
"Vợ chồng gặp nhau, nhất định có không ít lời thủ thỉ, còn cả làm chuyện ngọt ngào chưa hoàn thành nữa nhỉ." Tiểu Ngư nháy mắt.
Từ Nhan ban đầu còn không thấy được nét mặt cô ấy, nghe cô ấy nói vậy cộng với cái mặt mập mờ kia liền giơ nắm đấm lên: "Đánh chết cái con bé đáng ghét kia."
Hai người trêu chọc nhau cười hi hi ha ha, mãi đến khi quản lý qua đây thì hai người lại làm bộ ngồi thẳng, vội vàng làm nhiệm vụ của mình.
Buổi trưa, cô chợt nhớ tới Giai Giai, thế là gọi cho cô ấy: "Giai Giai, em đã ăn cơm trưa chưa?"
"Còn chưa nữa chị à, em vẫn đang xếp hàng." Giai Giai ở bên kia như rất bận rộn.
"Xếp hàng? Em xếp hàng làm gì?" Từ Nhan vừa cầm hộp cơm ăn vừa hỏi.
"Tìm việc làm á, bây giờ đang treo thông báo tuyển người, thà xếp hàng hơn ăn cơm." Bên Giai Giai rất ồn ào, giọng nói rất lớn.
"Chiều em tới thư viện chỗ chị, chị có việc tìm em đây."
"Chị dâu, em còn phải xếp hàng, không có thời gian đâu."
"Không phải là tìm việc thôi sao, đến lúc đó chị dâu sắp xếp cho em. Chị thật sự có chuyện cần tìm em."
"Chị đợi em nộp đơn cho công ty này đã rồi nói, nếu em không vào được sẽ nhờ chị giúp đỡ." Giai Giai cũng có lúc cố chấp thế này.
"Vậy chị không miễn cưỡng, em nhớ xong việc thì tới tìm chị đó, chị có việc cần nhờ."
Nói chuyện một lúc rồi cúp máy, nghĩ tới chuyện muốn nói lúc đó, Từ Nhan liền cười toe.
Cách lễ mừng năm mới chỉ còn không đến một tháng, Từ Nhan vẫn luôn vội vàng đến điên cuồng.
Kể từ sau cú điện thoại kia, Giai Giai đã không có tin tức, Từ Nhan gọi cho cô cũng không được. Từ Nhan nghĩ, nhất định là cô vội tham dự việc tuyển dụng. Giai Giai tốt nghiệp chuyên ngành ngoại ngữ, học tiếng Anh, lại đồng thời thi tiếng Pháp, học vị thứ hai cũng là Human Resource chuyên nghiệp. Đối với cô gái này, Từ Nhan đánh giá rất cao, là một nhân tài hiếm có, trừ lần đầu tiên gặp cô ấy, cả hai có chút tranh luận làm cho cô tức giận, thật ra thì không tìm ra được chút khuyết điểm nào ở cô gái này. Tính tình hướng ngoại, hoạt bát hiếu động, đồng thời lại rất thân thiện.
Cô nghĩ tới doanh trưởng Cao. Nghe Lưu Vũ nói, doanh trưởng Cao hết sức ưu tú, tuổi còn trẻ đã làm doanh trưởng rồi, thật sự là cô có ý nghĩ muốn đem hắn giải quyết, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, thế nào cô cũng phải giúp Giai Giai có được người này. Lưu Vũ đã từng nói cô như thế thật là hồ đồ, ngộ nhỡ người ta có bạn gái rồi thì làm thế nào? Vì cái vấn đề này, cô đã từng hỏi doanh trưởng trên bàn rượu là đã có bạn gái chưa? Cao doanh trưởng mặc dù trên mặt cũng không có nụ cười, nhưng vẫn là đàng hoàng trả lời cô: "Chị dâu, người như tôi làm sao có thể sẽ có bạn gái được? Đến nay vẫn độc thân."
Trong lúc đó, Lưu Vũ gọi điện thoại tới, nói hôm nay về nhà. Chuyện này thật ra thì khiến Từ Nhan vừa mừng vừa sợ.Vui chính là, hai người tân hôn, là nên phải có thời gian nhiều một chút, nhưng mà kỳ quái là anh rể đoàn trưởng tại sao lại thả người. Buồn vì tính tình Lưu Vũ, nhất định sẽ liên tiếp ăn thịt, cô sợ mình không chịu nổi.
Giai Giai vẫn chưa trở về, cũng không biết việc tuyển dụng thế nào nữa. Lần trước cô và Giai Giai bận rộn làm cơm đến chạng vạng tối, mặc dù sau đó đều là Giai Giai làm, nhưng mà cô cũng góp sức, kết quả là Lưu Vũ sửng sốt, lần này, nhất định cô phải học nấu một ít món ăn. Lần này cô nghĩ tới Đồng Diệp, là chị dâu tương lai. Đồng Diệp và anh trai cũng sắp kết hôn, bây giờ tình cảm không được tốt, trước kia lúc cô chưa kết hôn, luôn đến nhà Đồng Diệp ăn cơm, khi lúc anh trai trở về cũng biết nấu cơm, cô là dạng ăn không uống không, bị anh trai ghét bỏ, nói cô lập gia đình sẽ bị nhà chồng ghét bỏ đến chết. Lúc ấy cô không muốn nghĩ nhiều như vậy, kết hôn còn không phải như vậy, nhưng là người này, trước sau kết hôn lại có biến hóa.
"Cái gì? Chuyện gì xảy ra? Mẹ Đồng đừng khóc, con lập tức tới đó." Từ Nhan vội vàng cúp điện thoại, cũng không kịp nhìn bây giờ còn chưa có đến giờ tan việc, cùng đồng nghiệp nói một tiếng, liền về sớm rồi.
Mới vừa lúc xuống lầu, liền thấy Lưu Vũ chờ ở trước lầu, hắn đang đứng ở xe bên hút thuốc. Cô vẫn cho là hắn sẽ không hút thuốc lá, nhờ như vậy tự động cho là rồi, đây là lần đầu tiên cô nhìn đến dáng vẻ hút thuốc lá của hắn, lại mê người như vậy. yDrĐcLnQsĐt Chỉ là cô không thích đàn ông hút thuốc lá, bởi vì khi còn bé cô dị ứng với khói, lớn lên cũng vẫn cho rằng mình dị ứng với khói, chỉ là cô không có nghe thấy mùi thuốc lá trên người anh, cho là anh không hút mà thôi.
Hắn vừa nhìn thấy cô đi xuống, vội vàng bấm rớt khói