Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2816 lượt.
àng thấy phục bản thân hơn. Thế mà sau vài phút ngỡ ngàng, Hạo Du lại cúi xuống…lau ly. Đình Phong cũng chỉ khẽ cười không nói gì. Chỉ có mỗi Hạo Nhiên là tươi cười vỗ vai hai cô: _Tiểu Minh, em rất giỏi… _Ơ, sao lại khen em. Hạo Nhiên mới nói được nửa câu, Tiểu Minh đã “bức xúc” nói lại ngay. Tiểu Phần xinh thế kia không khen lại khen mình, bức xúc không kia chứ. _Thì em trang điểm cho Tiểu Phần xinh thế này chẳng là giỏi sao. – Hạo Nhiên nói rồi quay ra nhìn Tiểu Phần, lại cười rất tươi – anh chưa có người yêu đây này. _Hì, là Tiểu Minh bắt ép em đó, đâu có xinh chứ ạ. – Tiểu Phần ngượng ngùng cúi gằm mặt nói. _Phải, đâu có xinh gì chứ. Không khí đang vui vẻ bỗng trầm xuống bởi câu nói của Hạo Du. Cậu nói câu đó ra một cách rất thản nhiên, nói mà không để ý gì đến mọi người, không để ý đến cả ánh mắt đáng sợ mà Tiểu Minh “dành” cho cậu. _Này, anh nói thế là sao hả? – Tiểu Minh tay chống nạnh, vẻ mặt vô cùng…hung dữ. _Tiểu Phần không trang điểm xinh hơn nhiều mà, không lẽ bạn không biết. Mình chỉ nói thật thôi mà. Lần này nói rồi, Hạo Du ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Tiểu Phần. Cô lúng túng thấy rõ, khẽ cười nhưng vẫn hơi buồn. Rồi cô kéo luôn tay Tiểu Minh về phòng đòi lau phấn đi cho mình. Tiểu Minh lúc này rất khó xử, đành phải theo lời Tiểu Phần, vừa lau vừa cố gắng an ủi cô là Hạo Du không có mắt thẩm mĩ (?) Ở dưới nhà, Hạo Du cũng đang bị “chỉ trích” bởi Hạo Nhiên. _Thằng nhóc này, sao chẳng biết ý gì cả, nói vậy với một người con gái mà được à. _Em chỉ nói sự thật thôi mà. _Kể cả sự thật đi nữa. Aizz…, sao mình lại có thằng em chẳng biết…nịnh gì thế này. _Tiểu Giang gọi em rồi, anh đi đón cô ấy đi, nhanh lên. Hạo Du đổi chủ đề ngay và ẩn Hạo Nhiên ra cửa, không để anh nói thêm lời nào. Căn nhà lúc này lại yên tĩnh như trước khi Hạo Nhiên đến. Đình Phong tiếp tục lau chùi bếp, Hạo Du cũng ra giúp Đình Phong nhưng chẳng ai nói gì với nhau. Được một lúc, hai cô gái của chúng ta lại đi xuống. Lần này Tiểu Phần chỉ mặc bộ váy trắng đơn giản (của Tiểu Minh), viền bông trắng muốt, tay đeo vòng ngọc trai (của Tiểu Minh). Bộ váy tuy không đẹp bằng bộ vừa nãy nhưng vẫn mang lại cho Tiểu Phần một vẻ đẹp nhẹ nhàng và trong sáng. Tiểu Minh đi xuống không thấy Hạo Nhiên đâu liền hỏi Đình Phong (vẫn còn tức Hạo Du vụ vừa nãy nên làm lơ): _Đình Phong, anh Hạo Nhiên đâu rồi ạ? _Đi đón Tiểu Giang rồi. Người trả lời là Hạo Du. Tiểu Minh nghe thấy nhưng vẫn cố tình lờ đi. _Đình Phong, Hạo Nhiên đâu rồi anh? _Thì đó, em nghe thấy mà… _Vậy ạ. Mà em với Tiểu Phần ra ngoài tí nha. Anh đi tắm trước đi, đừng dọn nữa, bọn em đi về là bắt đầu mở tiệc luôn đó. _Em đi đâu thế vịt con, để anh đi cùng với. _Không, em đi có tí việc mà. Anh đi tắm đi, người anh toàn mùi thức ăn, hì. Bọn em về đến nhà là phải chỉn chu rồi đấy nhá, bye nha. Tiểu Minh nói liền một tràng rồi cùng Tiểu Phần đi ra cửa luôn. Vì buổi chiều thông báo muộn quá mà Tiểu Phần vẫn chưa mua kịp gì cho trò chơi, bây giờ hai người sẽ đi chọn quà, một món quà đơn giản thôi vì đã khá muộn rồi. Hai người đi để lại Hạo Du và Đình Phong ở nhà với nhau mà chẳng biết làm thế nào. Hai anh chàng vốn không ưa nhau giờ lại phải ở cùng nhau thế này. Nếu hai người là bạn thì quả thật không có gì đáng nói, vậy mới khó… Giờ Hạo Du đi tắm bỏ mặc Đình Phong thì rất ngại, vì dù sao đây cũng là nhà của cậu, anh chỉ là khách. Nếu giờ Đình Phong cứ đi tắm thì cũng khó xử, mỗi người một suy nghĩ, thời gian thì đã trôi qua rất nhiều mà vẫn chưa ai định đi tắm trước. Cuối cùng thì cả hai lại cùng đồng thanh: _Anh/cậu đi trước đi. Nhận ra sự trùng hợp, cả hai lại im lặng. Lúc sau Đình Phong mới lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng trong ngôi nhà lúc này: _Vậy tôi đi tắm trước. Nói rồi anh cởi tạp dề ra và đi thẳng vào phòng tắm, không chờ Hạo Du nói gì. Thực ra Hạo Du cũng đâu có định nói gì, cậu nghe Đình Phong nói vậy thì vẫn im lặng, đi thẳng lên phòng để ngắm chú mèo con, Trái Tim – món quà cho Tiểu Minh thế nào rồi. Mèo con đã tỉnh ngủ nhưng vẫn ngoan ngoãn trong hộp, không kêu một tiếng nào. Hạo Du nhẹ nhàng nhấc nó ra khỏi ổ và để vào lòng. Con mèo mới mua mà tỏ ra thân thiết lâu lắm rồi, cứ để yên cho cậu vuốt ve, lúc lại khẽ cắn và liếm vào tay. Được một lúc, mèo con lại ngủ ngon lành, rên grừ grừ. Hạo Du để nó vào ổ đắp chăn, ngắm nó hồi lâu rồi mới đi xuống nhà. Cậu vừa đi xuống thì bắt gặp ngay Đình Phong. Anh tắm xong tóc vẫn còn ướt nhưng đã thay cái áo sơ mi trắng, chỉ cài ba cái cúc dưới cùng nhìn rất khêu gợi. Nếu Hạo Du là con gái thì hẳn sẽ ngất ngây trước vẻ quyến rũ và hương thơm lôi cuốn từ người anh lúc này. Nếu Hạo Du là con gái thì hẳn sẽ không khỏi xao động trước cơ thể khỏe mạnh với làn da nâu của anh. Nếu Hạo Du là con gái thì hẳn sẽ phải lòng cái anh chàng Đình Phong vừa lịch lãm vừa hấp dẫn kia. Tất nhiên tất cả đều là giả định, Hạo Du không phải con gái và cậu (đương nhiên) chẳng mảy may gì đến vẻ đẹp hoàn mĩ của Đình Phong lúc này. Cậu lấy quần áo ngay và đi thẳng vào phòng tắm. Tuy vậy, không thể phủ nhận được một điều là Hạo Du đang…ghen tị với thân hình của Đình P