Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2819 lượt.

hong, nó quá hoàn hảo! Hạo Du tuy có chơi thể thao nhưng cậu vẫn có vẻ đẹp mỏng manh của một chàng công tử bột với làn da trắng hồng. Và cậu còn đang tự hỏi xem không biết Tiểu Minh liệu có xao xuyến trước cái tên Đình Phong kia không. Cô cũng là con gái mà! Hạo Du lau khô tóc bước ra khỏi phòng tắm, vẻ mặt rất sảng khoái. Hạo Nhiên và Tú Giang đã về rồi. _A, anh yêu, anh tắm xong rồi à? Vừa thấy Hạo Nhiên bước ra, Tú Giang đã đi ngay đến trước cậu, cười tươi rói. Hôm nay cô mặc một chiếc áo cánh dơi màu nâu sữa, mái tóc xoăn gợn dóng thả dài, nhìn vẫn duyên dáng như mọi ngày. _Tiểu Giang, tóc em… Hạo Du thốt lên ngạc nhiên, đưa tay lên vuốt tóc Tú Giang. Thường ngày để tóc ngắn đã xinh, giờ cô để tóc dài trông còn đẹp hơn nữa. _Hihi, em mới nối tóc đó, dễ thương không? À mà Tiểu Minh có đến không ạ, chiều em đã nhắn tin cho anh… _Tin nhắn? À, cô ấy…chắc tí sẽ đến. Hạo Du tuy chưa biết tin nhắn gì nhưng vẫn trả lời, gượng gạo. Vừa lúc đấy, Tiểu Minh và Tiểu Phần về, nhìn thấy Tú Giang, Tiểu Minh “vội vã” chạy đến chỗ cô, cười híp mắt: _Tú Giang, cám ơn đã mời tớ^^. Anh Hạo Nhiên gọi cho tớ chiều nay, đúng lúc đi với Tiểu Phần nên đưa cả cô ấy đến, như vậy có được không? _Càng đông, càng vui mà, anh yêu nhỉ^^. Tú Giang níu tay Hạo Du, tươi cười rồi kéo cả ba người ra ngoài, tự nhiên như ở nhà…chồng. Nói chuyện rôm rả một lúc, mọi người cùng nhau vào bàn ăn và bắt đầu bữa tiệc. Nhưng vì gà tây phải chờ thêm một lúc nên trong lúc chờ đợi, tất cả cùng hát mấy bài hát giáng sinh: Silent night, holly night, bài Jingle bell cho thêm không khí rồi đến phần tặng quà. Hạo Du bị mọi người khiêu khích nên phải tặng quà trước. Cậu rút trong túi ra chiếc hộp nhung đỏ rồi mở ra trước mặt mọi người. Hạo Du nhìn Tiểu Giang âu yếm, nhẹ nhàng đeo cái lắc vào tay cô. _Tặng em. Tú Giang nhận món quà, trong lòng vô cùng hạnh phúc và tự hào. Cô cũng lấy ra một cái vòng và đeo vào cổ Hạo Du. Cái vòng lấp lánh ánh bạc, có luồn một cái nhẫn kim cương nho nhỏ, nhìn vô cùng tinh tế và sang trọng. _Tặng anh đó. Tú Giang nói rồi còn “khuyến mãi” thêm một cái thơm nhẹ vào má Hạo Du, khiến mặt cậu đỏ dừ lên vì xấu hổ. Trong lúc mọi người đều hân hoan trước những tình cảm mà “couple” kia dành cho nhau như vậy, Tiểu Minh chỉ lẳng lặng cúi gằm mặt xuống bàn ăn mà nghe tiếng cười hạnh phúc của Tú Giang. Nhìn hai người họ tình tứ như vậy, cô không khỏi đau lòng, có muốn cố cười cũng khó. Rồi chợt có một bàn tay nắm chặt lấy tay cô ở dưới bàn, như an ủi cô, làm nỗi đau trong tim cô khẽ dịu đi phần nào. Nhưng lúc có tiếng nói vang lên cũng là lúc bàn tay đó dời đi. _Tiểu Minh, vậy còn hai người thế nào, Đình Phong đã tặng gì cho cậu chưa thế? _A, anh ấy tặng rồi. Bộ váy này là một trong số đó. Nghe Tú Giang hỏi, Tiểu Minh liền ngẩng mặt, quay ra nhìn Đình Phong và trả lời. Có lẽ Tú Giang vẫn nghĩ Đình Phong với cô là một cặp nên mới hỏi như vậy. Haiz, tự nhiên cô lại nghĩ nếu là vậy thật thì cũng tốt, sẽ chẳng phải buồn khi nhìn thấy Tú Giang và Hạo Du như vậy nữa. _Vậy hả. Woa, bộ váy xinh thật, rất hợp với cậu, Tiểu Minh ạ. Tớ cũng có quà cho cậu nè. Nói rồi Tú Giang liền đứng dậy và đi ngay ra chỗ Tiểu Minh. Món quà mà cô muốn tặng cho bạn thân của mình chính là một cái vòng cổ mặt trái tim hồng ngọc, nó rất hợp với bộ váy mà Tiểu Minh đang mặc. Nhưng vì cô cũng đang đeo một cái vòng nên chỉ nhận món quà của Tú Giang và để bên cạnh. Chờ Tú Giang về, Tiểu Minh mới khẽ cười, nhìn cô: _Cám ơn cậu nhiều. Tớ cũng mua quà cho mọi người đây. Tiểu Minh nói rồi đưa quà cho Tú Giang, Hạo Nhiên và Đình Phong, cho cả Tiểu Phần nữa. Duy chỉ có quà của Hạo Du là vấn đề trong phòng, định bụng mọi người về hết thì mới tặng cho cậu. Hạo Du không có quà, lại nhìn thấy mọi người vui vẻ vậy và tặng lại quà cho cho Tiểu Minh thì bản thân cũng thấy hơi bực bội. Mà cậu cũng chẳng biết tại sao mình lại như vậy nữa, là cậu muốn được nhận quà từ “vợ” mình chăng? Thật khó hiểu. Sau màn tặng quà, gà tây mới được mang ra, nóng hổi bốc khói nghi ngút thơm lừng. Bữa tiệc được bắt đầu ngay sau đó. Mọi người ăn uống, nói chuyện vui vẻ thật như một gia đình, không khí vô cùng ấm áp. Cũng nhờ thức ăn ngon và được cười nói vui vẻ mà Tiểu Minh thấy tâm trạng khá hơn một chút. Cô cũng cười tươi suốt bữa ăn, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Đình Phong và Tiểu Phần, đôi khi là cả Hạo Nhiên nữa. Có lẽ do ăn muộn và cũng mệt nên bàn tiệc chỉ một loáng là đã vơi thức ăn, rượu vang cũng đã hết gần một chai. Lúc này, pudding mới được mang ra, nhìn lóng la lóng lánh, nhìn đã muốn ăn luôn. Ai cũng tấm tắc khen Đình Phong và Tiểu Phần khéo tay, làm món gì cũng ngon mà lại còn trang trí rất bắt mắt nữa. Tất nhiên là trừ Hạo Du ra là không nói lời nào. _Ơ đâu, toàn là anh ấy làm, tớ chỉ giúp có tí xíu thôi. – Tiểu Phần ngại ngùng xua tay. _Cũng không hẳn, em cũng làm nhiều mà. Đình Phong trả lời một cách lịch sự, khẽ mỉm cười với Tiểu Phần. Không hiểu sao, mỗi lần nhìn thấy nụ cười của Đình Phong, tim cô lại bắt đầu loạn nhịp. Lần đầu là khi anh cùng Tiểu Minh đưa cô về, anh cũng cười đẹp nh


Ring ring