Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.
ư thế. Bây giờ cô mới hiểu vì sao nhóm Tú Quyên, Mĩ Kỳ lại thích anh đến vậy, càng nghĩ lại càng hiểu hơn. Đúng là phải tiếp xúc mới thấy được Đình Phong vừa đẹp, lại vừa tốt bụng. Cô cũng đã phải thú nhận với Tiểu Minh khi hai người đi mua quà vừa rồi, rằng quả thực Đình Phong không như cô nghĩ, rằng Tiểu Minh đã nói đúng mất rồi. [...'> _Đình Phong, cứ để bát đĩa ở đấy đi anh, ra ăn hoa quả đã. Tiểu Minh từ phòng khách chạy vào trong bếp, gọi lớn. Đình Phong vẫn đang lau dọn bàn ăn. Cô đến gần bên anh và giữ lấy cái khăn lau, nhìn anh khẽ nói: _Anh ra ăn hoa quả đi, để tí em dọn cho. _Lau sạch luôn, tí em đỡ phải làm chứ sao, ngốc thế. _Èo, kệ đi anh, nào, rửa tay rồi ra ngoài với em. Tiểu Minh nói rồi kéo Đình Phong rửa sạch tay và ra ngoài. Mọi người ăn xong rồi ra ngoài luôn, chỉ có mỗi Đình Phong là ở lại bếp cùng Tiểu Minh gọt hoa quả và dọn dẹp, sợ tí mọi người về hết lại chỉ có mình cô làm, lúc nào cũng chỉ lo cho cô thôi. Như vừa nãy, anh nhìn thấy mặt cô rất buồn, nên đã đưa tay nắm lấy tay cô, như truyền thêm cho cô sức mạnh. Đình Phong quả thật rất sợ nhìn thấy Tiểu Minh buồn. Tiểu Minh nhìn Đình Phong, thấy rõ những nét mệt mỏi trên mặt anh mà thương anh quá. Cô quàng tay vào tay anh rồi cả hai cùng ngồi xuống sofa. Quả thực nếu bây giờ mà nói hai người không phải là một đôi thì đúng là rất rất rất khó tin, vì ánh mắt hai người dành cho nhau đều rất ngọt ngào, âu yếm. Tiểu Minh cầm một xiên hoa quả hỗn hợp và đưa cho Đình Phong, cười hiền: _Anh ăn đi này. _Cám ơn em. Đình Phong cũng khẽ cười, cầm lấy xiên quả rồi bỗng đút cho Tiểu Minh. Cô bé hơi bối rối rồi cũng đút cho anh bằng xiên của mình. Cả hai cùng ăn rất vui vẻ, vui đến nỗi chẳng để ý gì đến xung quanh cả. Đến lúc nhận ra thì…, tất cả tám con mắt đầu đang đổ dồn về “couple” này >..<~ _Đang định bảo cậu bắt đầu trò chơi thì thấy hai người đang vô cùng, vô cùng là thân mật thế kia, chẳng dám nói nữa. Tú Giang nói rồi còn lè lưỡi trêu Tiểu Minh làm cô vô cùng xấu hổ. Cô cúi gằm mặt, cố gắng biện hộ (yếu ớt) rồi (giả vờ) chuyển ngay chủ đề. _Thân mật gì chứ, hic. Mà cậu đang nói đến trò chơi gì cơ? _Còn trò gì nữa, anh Hạo Nhiên bảo cậu chuẩn bị trò trao đổi quà gì gì đó rồi cơ mà, phải không anh? – Tú Giang nói rồi đánh mắt sang chỗ Hạo Nhiên ngay. _Đúng rồi Tiểu Minh, phổ biến trò chơi đi chứ. _A, vâng, đúng rồi, hihi, cũng chẳng có gì phức tạp đâu ạ. Nhưng mọi người chuẩn bị hết quà rồi chứ? _Đủ hết rồi đây. _Vậy ở đây có ba cái lọ, trong mỗi cái lọ có tên của Tiểu Minh, Tú Giang và Tiểu Phần, các anh chọn phải tên ai thì sẽ nhận quà của người ấy và trao quà lại, được chưa ạ? _A, hiểu rồi, vậy để anh chọn trước cho. Hạo Nhiên nói rồi nhanh tay cầm lấy cái lọ có mảnh giấy màu vàng. Đình Phong cũng chọn ngay sau đó, một cái lọ có giấy trắng. Cuối cùng tờ giấy màu hồng thuộc về Hạo Du. _Em đếm đến ba thì cùng mở nhé: 1…2…3 Tiểu Minh nói dứt lời thì ba chàng trai của chúng ta mới bắt đầu mở lọ, cũng hơi lâu tẹo vì Tiểu Minh chuẩn bị rất kĩ mà. Trong lúc chờ, Tú Giang rất mong Hạo Du sẽ chọn đúng tên mình, trao và nhận quà từ cậu mà không biết rằng Tiểu Minh cũng đang mong muốn như vậy, muốn được món quà của Hạo Du lắm lắm. _Tú Giang – người lên tiếng đầu tiên là Hạo Nhiên – anh sẽ nhận quà của em, hihi. _Còn anh là…Tiểu Phần. _Vậy còn Hạo Du là… – Tiểu Minh nói mà không khỏi vui mừng, mắt hấp háy nhìn cậu, chờ đợi. _Minh Minh. Hạo Du đáp gọn rồi để cái lọ lại lên bàn. Khỏi phải nói cũng biết Tiểu Minh lúc này sung sướng đến thế nào, cô cố gắng kìm nén hạnh phúc mà khó quá. Đình Phong và Tú Giang thì lại cùng nhau tiếc vì không chọn được đúng tên người mình yêu. Trong lúc đó, Tiểu Phần lại có tâm trạng hỗn độn, có chút vui nhưng lại lo lắng. Cô lo món quà đơn giản của mình, không biết Đình Phong có thấy hài lòng vì nó không. Cô rất lo, chỉ sợ sẽ bị anh cười chê >.< _Hạo Nhiên, quà cho anh đây, quà em đâu? Tú Giang đưa hộp quà được bọc kĩ cho Hạo Nhiên, nháy mắt tinh nghịch. Hạo Nhiên vui vẻ đỡ lấy món quà và cũng tặng cho Tú Giang quà mình đã chuẩn bị. _Tiểu Phần, tặng em. _Cám ơn anh, của anh đây ạ. Tiểu Phần đưa quà cho Đình Phong rồi cười tươi lắm, ngắm đi ngắm lại vỏ hộp quà được bọc với cái nơ đỏ to đùng ở ngoài (do Tiểu Minh chọn giấy bọc), không biết là gì mà khó đoán quá. Chỉ còn lại Hạo Du và Tiểu Minh, thấy Hạo Du không nói gì, Tiểu Minh mới đưa món quà của mình ra trước cậu, nhoẻn cười: _Quà của…cậu này. _Ừ, cảm ơn, quà này. Hạo Du cầm lấy món quà cảu Tiểu Minh rồi nói một câu không chủ ngữ. Nhưng lúc này chẳng ai nghe cậu nói cả, mọi người đều đang háo hức bóc quà. Quà của Hạo Du là một cái gối bông khá lớn, màu đỏ trắng đặc trưng của Noel cùng với hình ông già Tuyết đang cưỡi tuần lộc đi phát quà. Món quà trẻ con đúng là chỉ có Tiểu Minh mới có thôi. Hạo Du nghĩ thầm trong đầu, bất giác mỉm cười rồi lặng lẽ để cái gối sang bên cạnh và để tay lên. Người thứ hai bóc xong quà là Tú Giang. _Woa, đẹp ghê, Hạo Nhiên, anh có mắt thẩm mĩ đấy. Tú Giang nói lớn rồi khoe món quà của Hạo Nhiên với mọi người, mặt vô cùng hớn hở. Thứ mà Tú Gi