Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
Vịt con, sao em lại để Hạo Nhiên thơm lên đấy hả, đấy là chỗ-của-anh cơ mà. _Hì hì – Tiểu Minh cười híp mắt, hết nhìn Tiểu Phần rồi lại quay ra Đình Phong, Hạo Du thì đã đi vào trong nhà rồi. Mới nhìn thấy Tiểu Minh cười dễ thương như thế, Đình Phong lại cười ngay. Lúc này, Tiểu Minh mới đề cập đến vấn đề chính. _Hì, Đình Phong này, anh đưa Tiểu Phần về giúp em được không? _Anh? _Vâng. _Ừm, em có muốn anh đưa về không? – Đình Phong quay ra hỏi Tiểu Phần. _Dạ, nếu được thì tốt quá ạ. – Tiểu Phần cười gượng. _Ừ, vậy cũng được. Vậy anh về nhé, ngủ ngon vịt con. _Em chào anh, hai người đi cẩn thận nha, bye bye. _Chào Tiểu Minh, tí về nói chuyện nhé. _Ừ, bye nha. Tiểu Minh đứng ở cửa vẫy Tiểu Phần và Đình Phong mãi cho đến khi hai người khuất bóng hẳn sau màn đêm đen mịt mù, cô mới đóng cổng đi vào nhà. Gió bên ngoài thổi từng cơn lạnh lẽo khiến cô bé rùng mình, vào trong đóng cửa rồi mới thấy thật dễ chịu làm sao, thật ấm áp. Cô dọn mấy cái đĩa ở trên bàn uống nước rồi mang vào bếp, định bụng sẽ rửa dọn sạch sẽ tất cả rồi mới tặng quà cho Hạo Du. Nhưng vừa mới bước vào, cô đã thấy cậu đang đứng rửa bát ở đấy. Thoáng ngạc nhiên rồi đến bên cậu, cô nhỏ nhẹ: _Anh đang giúp em đó hả, hì. Nghe tiếng nói, Hạo Du mới quay lại nhìn, có vẻ như cậu nãy giờ đang rất chú tâm đến việc rửa bát nên không biết là có người đi vào. _Ừ, thỉnh thoảng cũng phải chăm chỉ chút chứ, phải không? _Hì, vậy em lên phòng nha. _Ừ. Tiểu Minh nghe Hạo Du nói rồi đi thẳng luôn lên phòng. Nhưng mới đến chân cầu thang, cô đã nghe tiếng Hạo Du gọi với theo: _Đợi đã… _Dạ? _À…ừm, không có gì, ngủ…ngon nhé! _Hì, em lên phòng thay đồ và tẩy trang thôi mà, còn xuống đánh răng nữa. Em đi nha. Tiểu Minh nói liền một câu rồi chạy luôn lên tầng. Hạo Du nhìn Tiểu Minh, thở dài một cái rồi lại quay lại rửa bát. Thực ra vừa nãy cậu định hỏi Tiểu Minh sao không tặng quà cho cậu nhưng thấy nó quá lố bịch lại thôi. Hỏi như vậy chẳng quá là cậu đang muốn được cô ấy tặng quà hay sao, như thế là không được, haiz. * * * * * * Đình Phong lai Tiểu Phần về, trên đường chẳng có gì để nói, nên cứ im lặng suốt từ lúc rời nhà Tiểu Minh. Thực ra anh cũng chẳng muốn đưa Tiểu Phần về nhà đâu, chỉ vì anh không thể từ chối Tiểu Minh nên mới chấp nhận. Xe máy của anh, trước giờ, chỉ có mỗi Tiểu Minh là được ngồi lên, ngoài ra anh không hề muốn cô gái nào khác được ngồi sau mình như thế này. Thôi thì bạn của Tiểu Minh thì cũng là bạn của mình (?), cho cô ấy đi nhờ cũng chẳng mất gì. Trong lúc ngồi sau xe Đình Phong như vậy, Tiểu Phần cũng không biết phải nói gì. Cô nói thật là rất muốn biết thêm nhiều thứ về anh nhưng mà lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, hơn nữa, vừa tặng anh cuốn sách chẳng hay ho gì như thế, thật ngại quá. Cô cứ ngồi sau suy nghĩ linh tinh như vậy, cuối cùng cũng nói ra được một câu bắt chuyện với anh. _Anh, em…có làm phiền anh không? _Hả? À, ừ, không có gì, anh thì về lúc nào chẳng được, hơn nữa vịt con, à, Tiểu Minh, đã bảo anh đưa em về mà. _Hì, anh có vẻ…thích Tiểu Minh quá nhỉ. – Tiểu Phần hỏi với thái độ “thăm dò” Đình Phong nghe Tiểu Phần hỏi bỗng cười phá lên. _Haha, em nghĩ vậy sao? _Vâng, thế…có đúng không ạ. _Không, anh không thích Tiểu Minh. _Không…không…thật chứ ạ? _Anh yêu Tiểu Minh, rất yêu cô ấy. _Vậy…vậy…? _Ừ, không phải thích, mà là yêu. Nói đến đây, không hiểu sao trái tim Tiểu Phần bỗng đau rát như đang phải trải qua những gì đau đớn nhất vậy. Cổ họng nghẹn đắng, khó khăn lắm cô mới có thể nói chuyện tiếp với Đình Phong được. _Thế Tiểu Minh nói sao ạ, về tình cảm của anh? _À, chưa, anh thực ra vẫn chưa tỏ tình với cô ấy nhưng sẽ không lâu đâu, anh đã có với Tiểu Minh một giao kèo, nếu anh đứng đầu về điểm số trong kì thi vừa rồi thì cô ấy sẽ phải làm theo ý anh, lúc đấy anh sẽ nói cho cô ấy biết tình cảm của mình. Anh chỉ nói với em thôi đó, đừng nói cho Tiểu Minh biết nhé. _Dạ, vâng… – giọng Tiểu Phần bé xíu – anh cố lên nhé! Tiểu Minh là một cô gái rất tốt, nếu bạn ấy đồng ý thì anh phải làm cho bạn ấy hạnh phúc đó nha. Tiểu Minh vẫn chưa yêu ai cả đâu, từ trước đến giờ cũng đã từ chối khá nhiều người. Nhưng em thấy Tiểu Minh có vẻ…cũng thích anh. _Thật không, thế Hạo Du…à mà Tiểu Minh đã kể cho em nghe chưa, chuyện… _Ý anh là hôn nhân với Hạo Du ý ạ, bạn ấy tệ lắm, mãi tối nay em gặng hỏi mới cho em biết chuyện đó. Anh yên tâm, Tiểu Minh bảo với em là chỉ do sắp đặt thôi mà, bạn ấy không thích Hạo Du đâu. Anh thấy đấy, Tú Giang, người yêu Hạo Du, là bạn thân Tiểu Minh mà, sao bạn ấy có thể… Ơ, mà anh cũng biết chuyện đấy sao, sao Tiểu Minh bảo chỉ có em và anh Hạo Nhiên biết thôi mà. _Hihi, vậy thì tốt quá rồi, ra là Tiểu Minh chưa thích ai, may quá. Mà chuyện này là do Hạo Nhiên nói với anh, hì. _Anh Hạo Nhiên là anh họ Hạo Du nhỉ, hai người giống nhau thật anh nhỉ. Mà thôi, nhà em kia rồi, anh dừng xe đi ạ. Nghe Tiểu Phần nói, Đình Phong dừng xe lại ngay, đưa cho Tiểu Phần túi quà và bộ váy xanh của cô mới định đi. _Anh về ạ, chào anh. _Ừ, chào em. À, lần sau đừng để Tiểu Minh trang điểm cho nhé, em không hợp đâu, bình thường xinh hơ