Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Cuối Cùng Mình Cũng Thuộc Về Nhau

Tác giả: meomeoxinhxinh

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2833 lượt.

uần áo rất…chỉnh tề. Nhưng với một người thích mặc váy như tôi, cảm giác mặc như thế khiến tôi không thoải mái chút nào nên hôm nay tôi quyết định mặc váy, cái váy cũng dài gần hết người nên cũng có thể coi là…kín đáo được.
Không thấy anh ở dưới nhà, tôi lên luôn phòng. Định qua phòng lấy điện thoại rồi mới sang anh thì bất ngờ thấy anh đang ngồi trên giường tôi. Tôi ngạc nhiên, chưa kịp nói gì thì anh đã ngẩng mặt lên nhìn tôi, cất tiếng trước:
_Tắm xong rồi à?
_Dạ vâng, sao anh lại ở phòng em? – tôi tiến lại gần anh.
_Ừm, tối nay ngủ đây nhé.
_Thế nào cũng được ạ, tùy anh thôi mà.
Tôi thoáng ngạc nhiên rồi trả lời nhẹ nhàng, sau đó là giục anh đi tắm. Bây giờ tôi mới phát hiện ra, bộ quần áo ngủ anh đang cầm trên tay kia là bộ đồ ngủ cùng một đôi với tôi (của tôi màu hồng còn của anh màu xanh dương), là bộ đồ do mẹ tôi và mẹ anh đích thân đi chọn, mừng…đêm tân hôn của bọn tôi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh lấy nó ra, chắc hôm nay anh định mặc nó. Biết thế tôi cũng mặc, hic.
Thấy anh vẫn còn chưa đi mà vẫn còn ngồi đọc gì trên điện thoại, tôi mới giục anh lần nữa.
_Anh đi tắm đi chứ, còn đi nghỉ, kêu mệt lắm rồi còn gì.
_Ừ, tôi đi liền đây, tôi để điện thoại ở lại, đừng có xem linh tinh đấy nghe chưa.
_Vâng, em biết rồi ạ. Anh đi tắm nhanh đi ạ, người toàn mùi mồ hôi thôi.
Nói rồi tôi ẩn luôn anh ra khỏi phòng, đóng cửa rồi khẽ cười gian manh. Hướng mắt về cái điện thoại của anh, tôi nhảy luôn lên giường và cầm lấy nó. Anh để lại thế này, tội gì mà tôi không xem trộm kia chứ. Nhưng cảm giác tội lỗi bao trùm khiến tôi phải thôi ngay cái ý định “đen tối” kia lại và để nó ngay ngắn về chỗ cũ. Mặc dù đang tò mò lắm lắm nhưng không thể nào làm thế được. Và thế là tôi nằm trùm chăn sát vào trong tường, cố cách xa nó để không có “ham muốn” xem trộm nữa.
Cuối cùng thì tôi cũng kiềm chế được tính tò mò của mình lại. Cũng nhờ…toàn thân nhức mỏi nên cơn buồn ngủ kéo đến rất nhanh. Tôi nhắm nghiền mắt, đang chuẩn bị cho một giấc ngủ ngon lành thì nghe thấy tiếng mở cửa. Biết là Hạo Du vào nhưng tôi vẫn không thể cưỡng nổi cơn buồn ngủ mà quay ra hỏi anh “em có được ôm anh không” nữa, mắt cứ díp lại, cũng may là vẫn còn suy nghĩ được đây.
_Ngủ rồi à, nhanh thế.
Tiếng Hạo Du cất lên êm ái rồi tôi bỗng thấy người mình như đang được nhấc bổng lên rồi lại được để xuống nhẹ nhàng.
Tôi khẽ rùng mình, đang định (cố) mở mắt ra thì thấy anh vòng tay qua eo và ôm lấy tôi hết sức dịu dàng. Tôi gần như tỉnh ngủ hẳn, cơ thể nóng bừng. Đây là lần đầu tiên anh ôm tôi khi hai đứa nằm cạnh nhau, là lần đầu tiên anh chủ động ôm lấy tôi, lại còn từ phía sau thế này. Thậm chí tôi còn cảm nhận được hơi thở đều đặn, ấm nóng của anh phả vào gáy, nhè nhẹ.
Tôi cảm nhận được rõ ràng mình đang run lên nhưng vẫn cố nằm im. Rồi tôi lại nghe thấy tiếng Hạo Du từ phía sau:
_Ngủ thật rồi à?
Đang định trả lời “vâng” sau câu hỏi của anh, tôi mới chợt nhận ra tìn huống lúc này, lại vội nằm im không nói gì. Có lẽ anh tưởng tôi ngủ thật rồi nên lại siết chặt vòng tay hơn, đầu cọ cọ vào người tôi (buồn không chịu được), tí thì tôi phá lên cười, cũng may là đã trấn tĩnh lại ngay, giả vờ ngủ say lắm rồi.
_Tiểu Minh à, hình như…là tôi thích em mất rồi…






Sau này tôi sẽ cố học nấu ăn giỏi như tên Đình Phong kia, lúc đó thì chỉ được ăn thức ăn do tôi nấu thôi đấy…và cũng chỉ được nấu cho tôi ăn thôi.
_Tiểu Minh à, hình như…là tôi thích em mất rồi…
Giọng Hạo Du vang lên dịu dàng và sâu lắng, đủ làm trái tim tôi muốn nhảy luôn ra ngoài vì sung sướng. Tuy vậy, mặc dù đang sướng đến run người, tôi vẫn không thể nào nhúc nhích được, vẫn phải nằm trọn trong vòng tay anh. Tôi bỗng nhiên rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, không dám cử động mà cử động cũng không được nốt, hic.
Người tôi bắt đầu nóng ran như đang ở trên sa mạc, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau chảy. Tôi đã cố gắng nới lỏng vòng tay anh ra mà không được, lại đoán anh đã ngủ rồi nên không dám mạnh tay. Cuối cùng tôi đành chịu đựng sự nóng nực lúc này mà nằm yên.
Có lẽ đã muộn lắm rồi mà tôi không sao ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là tiếng anh lại vang lên trong đầu tôi, cứ nhẹ nhàng mà trầm lắng. Nói thật là tuy đang bị cái nóng vây kín nhưng tâm trạng tôi vẫn hết sức vui vẻ, bằng chứng là tôi đã cười nãy giờ đây, lại còn cảm giác hồi hộp làm tim tôi cứ đập nhanh liên hồi nữa. Những lời nói đó của anh liệu có phải là thật lòng không vậy? Tôi có nên tin không đây, đúng là dạo này anh đối xử với tôi rất tốt mà: dịu dàng, quan tâm, chăm sóc, cả lo lắng nữa. Nhưng…nhỡ anh…nói mơ thì sao =.=, hoặc anh trêu tôi xem tôi đã ngủ thật chưa. Thấy tôi không trả lời thì chẳng im luôn đấy còn gì >.< Hai luồng suy nghĩ khác nhau cứ…bay qua lại trong đầu tôi làm tôi lại càng không thể ngủ được. Nhưng nghĩ thì nghĩ là thế nhưng tôi thật sự mong trong câu nói đó của anh, chỉ cần có 50%, à không, 30% sự thực thôi là được. Làm vợ anh bao lâu nay, tôi đâu có mong muốn xa vời gì được anh “thíc