Tác giả: meomeoxinhxinh
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2830 lượt.
o? _Ờ, phổi tôi không tốt, đau ốm liên miên. Mẹ không muốn tôi đi lại nhiều. Với lại không khí bên đó trong lành hơn ở đây. Nhưng do tôi nhất quyết đòi về nên bà đã hứa khi nào tôi tốt nghiệp cấp ba sẽ cho tôi về. _Vậy à. Vậy sao nữa, kể tiếp đi. _Ừm. Nhiều lúc tôi cũng lo sợ rằng liệu Tiểu Minh có còn nhớ đến nó không nhưng tôi không sao quên đi cái tình cảm này được. Nó dường như càng ngày càng lớn lên và mỗi lần nhìn thấy bức ảnh hai đứa hồi nhỏ, tôi lại không chịu nổi nỗi nhớ cứ vây kín lấy tôi, thật không thể nào quên được. _Thôi nào, bình tĩnh đi. Chẳng phải bây giờ có nói thế nào thì mọi chuyện cũng vẫn thế sao. Cậu…không phải là bây giờ…vẫn còn yêu Tiểu Minh đấy chứ? _Ha, có lẽ vậy. Nhưng cậu yên tâm đi, tôi sẽ rút lui mà, Tiểu Minh bây giờ chỉ coi tôi như anh trai thôi. Tôi khẽ nhếch miệng cười một cái. _Biết vậy thì đừng có cười cái kiểu che giấu cảm xúc ấy nữa đi, khó chịu lắm, biết không. Nói thật là tôi rất vui khi cậu nói sẽ rút lui đấy, he. Mà sao cậu không thử qua lại với những cô gái khác xem sao, tôi biết nhiều em chân dài lắm. Đình Phong nói rồi phá lên cười khiến tôi cũng cười theo. Đúng là chỉ có ở bên cậu ta, tôi mới sống thật được với cảm xúc của chính mình thế này. Thật may mắn vì ngày tôi buồn nhất lại được gặp cậu ta. Mà cũng không ngờ cậu ta lại là một-trong-những-tình địch của tôi. Cũng tốt, có Đình Phong rồi, tôi có thể yên tâm để Tiểu Minh lại cho cậu ta chăm sóc. Một ngày nào đó, nếu Hạo Du làm em đau khổ, tôi cũng không phải lo nhiều nữa rồi. _Bao giờ thì cậu định tỏ tình với Tiểu Minh thế? – tôi vừa rót thêm rượu cho cậu ta vừa hỏi. _Chắc là đến cuối tuần sau, hehe. Ngay sau khi bọn tôi giành chức vô địch trong nước để lấy vé sang Thái thì tôi sẽ tỏ tình với em. _Tự tin gớm, chắc thắng thế cơ à? – tôi phá lên cười. _Chứ sao. Cậu nghĩ Tiểu Minh sẽ đồng ý chấp nhận tôi là bao nhiêu phần trăm? _1% _Cái gì cơ, thấp thế thôi á? _Hehe, tôi đùa thôi, đừng có tin. Nhưng mà tôi tin cậu sẽ làm được thôi. Dù sao tôi đi cũng để lại Tiểu Minh cho cậu chăm sóc. Nếu Hạo Du làm em buồn thì đánh cho nó một trận hộ tôi, biết chưa? _Haha, biết rồi. Có thằng anh họ như cậu thật bất hạnh, haha. _Cái thằng này, thích chết không hả? Tôi nói rồi lườm cậu ta một cái rồi lại phá lên cười. Mấy hôm nữa đi rồi sẽ chẳng còn ai có thể làm tôi cười nhiều như Đình Phong thế này nữa. Mong rằng cậu ta lúc nào cũng sẽ cười “thật sự là cười” như vậy. Chắc Đình Phong không biết Tiểu Minh yêu Hạo Du. Haiz, dù sao thì, tôi cũng chẳng muốn ai bị tổn thương trong chuyện này cả, đặc biệt là Tiểu Minh. Nói ra thì thật ích kỉ nhưng…thật tâm trong lòng tôi, vẫn khao khát được có em…của riêng mình. 7 p.m _Woa, cuối cùng cũng về tới nhà thân yêu. Tôi nhảy xuống khỏi xe và reo lên sung sướng khi xe đã dừng trước cửa nhà. Gần hai tiếng ngồi xe, cả người tôi đau ê ẩm, nhất là cái lưng và… ~>.<~, hihi.
Tôi mở cửa để anh dắt xe vào rồi chạy ngay vào nhà, miệng không ngừng kêu “meo meo” để gọi Hạo Minh, cả ngày em chưa được ăn gì rồi.
Mới gọi vài tiếng, Hạo Minh đã từ đâu chạy đến chỗ tôi, cọ đầu nũng nịu vào chân. Tôi khẽ cười rồi nhấc bổng em mèo vào lòng vuốt ve và…để nó thơm một cái vào má. Ở với chúng tôi được một tuần rồi nên nó đã lớn hơn nhiều, cũng đã quen nên chạy nhảy suốt ngày. Tôi bế Hạo Minh vào bếp rồi lấy hộp thức ăn cho mèo đổ ra cho nó một bát đầy, còn cả một tô sữa luôn. Em có vẻ đói lắm rồi nên ăn ngấu nghiến, lại còn vừa ăn vừa kêu lên “ngoào ngoào” nữa chứ, cứ như sợ ai ăn mất. Tôi mỉm cười, chăm chú nhìn nó ăn, bỗng tôi nghe thấy Hạo Du từ phía sau:
_Sao cho nó ăn nhiều thế, làm sao mà hết được, coi chừng còn đau bụng đi ngoài đó.
_Hì hì, không sao đâu mà.
Tôi quay người lại nhìn anh nhoẻn cười. Anh đang lấy khăn bông lau mồ hôi ướt đẫm hai bên cổ. Thấy vậy tôi liền đứng dậy rồi cầm khăn lau giúp anh, nhưng anh lại bỏ tay tôi ra.
_Để em giúp cho, chắc là anh mệt lắm rồi nhỉ, mồ hôi ướt đẫm rồi này.
_Thôi khỏi cần. Đi tắm đi, xong để tôi còn tắm, nghỉ tí đã.
_Hì, vâng ạ.
Tôi cười rồi nghe lời anh đi thẳng lên phòng lấy quần áo. Nhưng vào phòng tắm rồi mới phát hiện ra là chưa có nước nóng. Cũng may là chưa cởi quần áo ra, tôi liền bật nước rồi đi ra chỗ anh, ngồi phịch xuống ghế. Anh thấy tôi thì quay sang ngay:
_Sao còn chưa tắm đi?
_Nước vẫn chưa nóng anh ạ.
_Vậy à. Mà sao mua thêm lắm thức ăn thế? Tôi vừa mở tủ ra xem…
_Vâng, trưa nay em mua, mua cả hoa quả luôn. Hay anh ăn gì không em lấy cho.
_Thôi, nghỉ tí còn đi tắm, tôi mệt lắm rồi, chắc đi ngủ sớm thôi. Tí tắm xong vào phòng ngủ trước đi nhé.
_Vâng, em biết rồi.
Tôi nhoẻn cười rồi gật đầu. Anh nói như thế nghĩa là tối nay tôi vẫn được ngủ cùng anh, thích thật, mong là tối nay anh sẽ cho tôi ôm.
Tôi nghĩ rồi lại cười thầm. Bọn tôi nói chuyện qua lại thêm vài câu rồi tôi đi tắm luôn. Thả mình dưới làn nước ấm thật thoải mái làm sao, bao mệt mỏi cũng theo hơi nước bay đi hết. Tôi tắm nhanh rồi mặc cái váy ngủ vào và đi ra ngoài. Thực ra, từ hôm ngủ với anh, không có hôm nào tôi mặc váy cả, toàn mặc q